BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
BỘ TƢ PHÁP
TRƢỜNG ĐẠI HỌC LUẬT HÀ NỘI
HOÀNG THỊ HỒNG LIÊN
HOẠT ĐỘNG BAN HÀNH VĂN BẢN QUY PHẠM
PHÁP LUẬT CỦA CHÍNH QUYỀN ĐỊA PHƢƠNG
Ở TỈNH SƠN LA
Chuyên ngành: Luật Hiến pháp và Luật Hành chính
Mã số: 60380102
LUẬN VĂN THẠC SĨ LUẬT HỌC
Ngƣời hƣớng dẫn khoa học: TS. NGUYỄN VĂN QUANG
HÀ NỘI - 2015
LỜI CAM ĐOAN
Tôi xin cam đoan Luận văn này là công trình
nghiên cứu của riêng tôi. Các số liệu thống kê, kết quả
nghiên cứu là trung thực chưa từng được ai công bố
trong các công trình khác. Những kiến nghị, đề xuất
trong luận văn xuất phát từ thực tiễn nghiên cứu, công
tác, khảo sát và không sao chép của tác giả nào.
Tác giả Luận văn
Hoàng Thị Hồng Liên
1.1.2. Hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa
phương............................................................................................................................... 10
1.1.3. Vai trò của hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp luật của chính
quyền địa phương trong quản lý nhà nước .................................................................... 15
CHƢƠNG 2: QUY ĐỊNH CỦA PHÁP LUẬT VÀ THỰC TRẠNG HOẠT
ĐỘNG BAN HÀNH VĂN BẢN QUY PHẠM PHÁP LUẬT CỦA CHÍNH
QUYỀN ĐỊA PHƢƠNG Ở TỈNH SƠN LA ............................................................. 17
2.1. Quy định của pháp luật về hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp
luật của chính quyền địa phương................................................................................ 17
2.1.1. Thẩm quyền ban hành VBQPPL ......................................................................... 17
2.1.2. Quy trình ban hành văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa
phương............................................................................................................................... 18
2.2. Thực tiến ban hành văn bản quy phạm pháp luật trên địa bàn tỉnh Sơn
La....................................................................................................................................... 26
2.2.1. Một số kết quả ban hành văn bản quy phạm pháp luật của HĐND,
UBND các cấp trên địa bàn tỉnh Sơn La ............................................................. 26
2.2.2. Hạn chế, vướng mắc.................................................................................. 37
2.2.3. Nguyên nhân của những tồn tại, hạn chế .................................................. 39
CHƢƠNG 3: GIẢI PHÁP HOÀN THIỆN HOẠT ĐỘNG BAN HÀNH VĂN
BẢN QUY PHẠM PHÁP LUẬT CỦA CHÍNH QUYỀN ĐỊA PHƢƠNG TỪ
THỰC TIỄN CỦA TỈNH SƠN LA............................................................................ 48
3.1. Định hƣớng hoàn thiện hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp
luật của chính quyền địa phƣơng................................................................................ 48
3.2. Các giải pháp hoàn thiện hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp
luật của chính quyền địa phƣơng................................................................................ 49
3.2.1 Một số giải pháp chung .......................................................................................... 50
3.2.2. Kiến nghị, giải pháp hoàn thiện về hoạt động ban hành văn bản quy phạm
pháp luật của Hội đồng nhân dân ................................................................................... 58
bản quy phạm pháp luật của các cấp chính quyền địa phương ở tỉnh Sơn
La phải kể đến: chất lượng một số văn bản quy phạm pháp luật được
ban hành chưa cao, không phát huy hiệu quả trong quản lý, chỉ đạo, điều
hành; vẫn còn tình trạng ban hành văn bản không đúng thẩm quyền; một
số cơ quan, đơn vị chưa thực hiện đúng quy trình soạn thảo văn bản quy
1
phạm pháp luật theo quy định của pháp luật; sự phối hợp giữa các cơ
quan, ban, ngành liên quan trong công tác soạn thảo chưa chặt chẽ; nội
dung nhiều văn bản quy phạm pháp luật được ban hành còn mâu thuẫn,
chồng chéo, không thống nhất, thiếu tính khả thi, thậm chí có những văn
bản trái luật tồn tại trong thời gian tương đối dài trước khi bị cơ quan
nhà nước có thẩm quyền xử lý. Những tồn tại, bất cập này đã ảnh hưởng
không nhỏ đến chất lượng, hiệu lực, hiệu quả quản lý nhà nước ở địa
phương, đến việc bảo vệ hữu hiệu quyền, lợi ích hợp pháp của các cá
nhân, tổ chức trong quản lý nhà nước.
Thực trạng nêu trên đã đặt ra nhiệm vụ nghiên cứu về mặt lý luận
cũng như thực tiễn các vấn đề có liên quan đến hoạt động ban hành văn
bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa phương , nhằm phân tích,
đánh giá thực trạng, đề xuất giải pháp góp phần nâng cao hơn nữa hiệu
quả hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa
phương từ thực tiễn của tỉnh Sơn La. Xuất phát từ lý do như vậy, tôi đã
mạnh dạn chọn đề tài “Hoạt động ban hành văn bản QPPL của chính
quyền địa phương ở tỉnh Sơn La” làm đề tài luận văn tốt nghiệp cao
học luật của mình.
2. Tình hình nghiên cứu
Đến nay đã có nhiều công trình nghiên cứu liên quan đến hoạt
động ban hành văn bản QPPL nói chung, hoạt động ban hành văn bản
QPPL của chính quyền địa phương nói riêng trong đó phải kể đến:
trên cơ sở đó đề xuất những kiến nghị để hoàn thiện hoạt động ban hành
văn bản QPPL của chính quyền địa phương, đặc biệt là trong bối cảnh
đang gấp rút xây dựng và ban hành Luật ban hành văn bản quy phạm
pháp luật (Luật hợp nhất thay thế cho Luật ban hành văn bản quy phạm
pháp luật 2008 và Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật của Hội
đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân 2004). Do đó, đề tài “Hoạt động ban
hành văn bản QPPL của chính quyền địa phương ở tỉnh Sơn La” lần
đầu tiên được nghiên cứu ở cấp độ luận văn thạc sĩ một cách chuyên sâu,
3
toàn diện, hệ thống và logic; bảo đảm không có sự trùng lắp với các
công trình nghiên cứu đã được công bố.
3. Mục tiêu, nhiệm vụ nghiên cứu
Thông qua việc nghiên cứu một số vấn đề lý luận về hoạt động ban
hành văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa phương, đánh giá
thực trạng ban hành văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa
phương tỉnh Sơn La, Luận văn tập trung làm rõ những tồn tại, bất cập
trong quy định pháp luật về hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp
luật của chính quyền địa phương, cũng như những tồn tại, bất cập trong
thực tiễn thi hành các quy định pháp luật này, trên cơ sở đó đề xuất một
số giải pháp nâng cao hiệu quả hoạt động ban hành văn bản quy phạm
pháp luật của chính quyền địa phương. Để đạt được mục đích đó luận
văn cần tập trung thực hiện các nhiệm vụ:
- Nghiên cứu một số vấn đề lý luận về hoạt động ban hành văn bản
quy phạm pháp luật của chính quyền địa phương.
- Phân tích, đánh giá những quy định pháp luật có liên quan đến
hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa
phương; đánh giá thực trạng ban hành văn bản quy phạm pháp luật của
nước trong quá trình vận dụng thực thi pháp luật, xây dựng và hoàn thiện hệ
thống luật khung, các quy phạm điều chỉnh công tác ban hành văn bản, nhất là
công tác ban hành văn bản tại các địa phương trên cả nước.
7. Kết cấu của luận văn
Ngoài phần mở đầu, kết luận, danh mục tài liệu tham khảo, nội dung
của luận văn gồm 3 chương, cụ thể:
Chương 1: Một số vấn đề lý luận về hoạt động ban hành văn bản quy
phạm pháp luật của chính quyền địa phương
Chương 2: Quy định pháp luật và thực trạng hoạt động ban hành văn
bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa phương ở tỉnh Sơn La
Chương 3:
iải pháp hoàn thiện hoạt động ban hành văn bản quy
phạm pháp luật của chính quyền địa phương
5
Chƣơng 1
MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ HOẠT ĐỘNG BAN HÀNH VĂN BẢN
QUY PHẠM PHÁP LUẬT CỦA CHÍNH QUYỀN ĐỊA PHƢƠNG
1.1. Khái niệm văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền địa
phƣơng
1.1.1. Khái niệm văn bản quy phạm pháp luật của chính quyền
địa phương
1.1.1.1. Văn bản quy phạm pháp luật
Văn bản QPPL là hình thức pháp luật thể hiện dưới dạng văn bản có
chứa đựng các quy tắc xử sự chung, do các chủ thể có thẩm quyền ban hành
theo trình tự, thủ tục và hình thức do pháp luật định được Nhà nước đảm bảo
xử sự do Nhà nước ban hành và đảm bảo thực hiện, thể hiện ý chí của giai cấp
thống trị nhằm điều chỉnh các quan hệ xã hội. Các quy tắc xử sự là những
khuôn mẫu, những chuẩn mực mà mọi cơ quan, tổ chức, cá nhân phải tuân
theo khi tham gia vào quan hệ xã hội được các quy tắc đó điều chỉnh.
Với nội dung là các quy tắc xử sự do Nhà nước ban hành, thể hiện ý chí
nhà nước, văn bản QPPL luôn mang tính bắt buộc chung và được Nhà nước
bảo đảm thực hiện bằng nhiều biện pháp khác nhau. Văn bản quy phạm pháp
luật có thể được Nhà nước bảo đảm thi hành bằng các biện pháp như tuyên
truyền, giáo dục thuyết phục, các biện pháp về tổ chức hành chính, kinh tế.
Trong trường hợp cần thiết, Nhà nước áp dụng các biện pháp cưỡng chế bắt
buộc các đối tượng có liên quan phải thi hành.
Thứ ba, văn bản quy phạm pháp luật được ban hành theo trình tự, thủ
tục và hình thức luật định.
Với nội dung chứa đựng các QPPL mang tính bắt buộc chung và được
Nhà nước bảo đảm thực hiện, việc xây dựng và ban hành văn bản quy phạm
pháp luật cần phải đảm bảo sự chặt chẽ, thống nhất. Trình tự, thủ tục ban hành
văn bản quy phạm pháp luật được quy định trong Luật ban hành văn bản quy
phạm pháp luật 2008, Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật của Hội
đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân 2004. Theo đó, việc ban hành một văn bản
QPPL do cơ quan nhà nước hay cá nhân có thẩm quyền thực hiện phải trải
qua các bước bao gồm lập chương trình xây dựng văn bản QPPL, soạn thảo,
7
thẩm định, thẩm tra, trình dự thảo và thông qua ký, công bố văn bản quy
phạm pháp luật.
Bên cạnh đó, các chủ thể có thẩm quyền khi tham gia xây dựng văn bản
quy phạm pháp luật phải tuân thủ các quy định của pháp luật về hình thức của
văn bản. Hình thức của văn bản quy phạm pháp luật bao gồm tên gọi và thể
thức của văn bản. Khi soạn thảo một văn bản QPPL các chủ thể cần lựa chọn
Ngoài các đặc điểm chung của văn bản QPPL, văn bản QPPL của
chính quyền địa phương còn những đặc điểm riêng sau đây:
Thứ nhất, văn bản QPPL của chính quyền địa phương là loại văn
bản cụ thể hóa các quy định của pháp luật và văn bản của cơ quan nhà
nước cấp trên.
Đây là đặc điểm phù hợp với tình hình thực tiễn quản lý nhà nước.
Nhu cầu cần thiết phải có các văn bản QPPL điều chỉnh các quan hệ xã hội
phù hợp với mỗi địa phương, đáp ứng kịp thời các yêu cầu quản lý tại địa
phương là nhu cầu khách quan. Các cơ quan có thẩm quyền ở trung ương
và cấp trên khó có khả năng ban hành văn bản QPPL bao quát được toàn bộ
những đặc điểm, điều kiện đặc thù của địa bàn từng địa phương. Vì vậy,
việc trao cho các cấp chính quyền địa phương thẩm quyền được ban hành
các văn bản QPPL để cụ thể hóa các quy định của pháp luật của cơ quan
nhà nước ở trung ương và cấp trên phù hợp với hoàn cảnh, điều kiện địa
phương mình là hợp lý, đúng đòi hỏi, yêu cầu của thực tiễn. Việc trao thẩm
quyền này làm cho pháp luật trở nên gần và sát với dân, với cơ sở, từng
bước ổn định, điều chỉnh hiệu quả các quan hệ xã hội nảy sinh trong thực
tiễn quản lý ở địa bàn địa phương.
Thứ hai, văn bản QPPL của chính quyền địa phương không áp dụng,
điều chỉnh ngoài phạm vi địa phương đó.
Chính quyền địa phương các cấp là chủ thể của quản lý nhà nước ở
địa phương đó. Trong phạm vi chức năng, nhiệm vụ, địa bàn quản lý được
pháp luật giao cho, chính quyền địa phương phải có trách nhiệm áp dụng
các biện pháp bảo đảm cho Hiến pháp, pháp luật được thực thi tại địa
phương và hoạt động ban hành văn bản QPPL của chính quyền địa phương
3 Tập bài giảng về nhà nước và pháp luật, Phần I – Lý luận chung – Học viện chính trị Khu vực I (2005) – NXB Lý luận chính trị, tr 123, tr 124.
9
10
Các văn bản QPPL với vai trò là công cụ quản lý, điều chỉnh các quan
hệ xã hội, dù ở Trung ương hay địa phương đều có giá trị điều chỉnh các quan
hệ xã hội, tác động đến quyền và lợi ích của cơ quan, tổ chức, cá nhân nên khi
văn bản mắc lỗi, văn bản trái luật thì hậu quả là rất lớn. Nếu chất lượng văn
bản tốt thì tính khả thi, hiệu quả thi hành sẽ tốt và ngược lại, vì vậy cùng với
các cơ quan nhà nước ở Trung ương, các cấp chính quyền địa phương trong
hoạt động ban hành văn bản QPPL cần bảo đảm các yêu cầu:
a. Bảo đảm tiểu chuẩn chính trị
Nội dung văn bản QPPL của chính quyền địa phương trước hết phải
phù hợp với chủ trương, đường lối của Đảng. Bởi vì, trong xã hội có giai cấp
thì các giai cấp, các tầng lớp, các tổ chức đảng phái luôn muốn thể hiện vài
trò và sự ảnh hưởng đối với xã hội. Chính pháp luật là công cụ để thể hiện
được mục tiêu, quan điểm, lý tưởng, ý chí lên xã hội; là sự biểu hiện tập trung
của chính trị, là chính trị, thước đo chính trị và như thế, không có văn bản
pháp luật nào nằm ngoài tính giai cấp, tính chính trị.
Ở khía cạnh thứ hai của tiêu chuẩn chính trị là văn bản QPPL phải thể
hiện được ý chí, nguyện vọng của nhân dân; đặc biệt là đối với các cấp chính
quyền địa phương, nơi gần gũi với người dân nhất. Hoạt động ban hành văn
bản QPPL sẽ phản ảnh đầy đủ ý chí của nhân dân khi thực hiện hoạt động ban
hành văn bản QPPL, chính quyền địa phương luôn đặt cơ quan nhà nước ở địa
phương vào vị trí người đại diện cho nhân dân, vì lợi ích của nhân dân; khi
đạt được điều này thì văn bản QPPL của chính quyền địa phương có tính khả
thi cao, hiệu quả tốt bởi chính người dân vừa là chủ thể, vừa là đối tượng của
quyền lực nhà nước.
Ngược lại, khi ban hành văn bản QPPL mà chỉ dựa trên yêu cầu quản lý
của chính quyền, không tính đến lợi ích, nguyện vọng của nhân dân thì văn
phương chỉ ban hành văn bản QPPL trong pham vi pháp luật giao cho; về bản
chất đây là việc pháp luật giao cho các cơ quan trong bộ máy thực hiện các
nhiệm vụ nhất định theo lĩnh vực, ngành, khu vực quản lý. Khi chính quyền
địa phương tuân thủ thẩm quyền về nội dung là đáp ứng yêu cầu điều hỉnh các
quan hệ xã hội phù hợp riêng có của địa phương đó mà các văn bản QPPL của
Trung ương chưa tác động, điều chỉnh hết được. Nội dung các văn bản QPPL
12
khác nhau cần bảo đảm đồng bộ, hài hòa, thống nhất trong hệ thống pháp luật.
Các văn bản QPPL phải thống nhất từ trung ương đến địa phương, từ cấp tỉnh
đến cấp huyện, cấp xã; ngược lại, văn bản QPPL của cấp xã phải phù hợp với
quy định của cấp huyện, cấp tỉnh, văn bản QPPL của cấp tỉnh phải phù hợp,
thống nhất với văn bản của các bộ, ngành trung ương, của Chỉnh phủ, Quốc
hội. Khi không thỏa mãn điều kiện này thì văn bản được coi là văn bản QPPL
có nội dung vi phạm, chưa phù hợp với quy định của pháp luật.
Văn bản QPPL của chính quyền địa phương phải được ban hành đúng
trình tự, thủ tục luật định. Việc tuân thủ trình tự, thủ tục sẽ giúp cho việc ban
hành văn bản QPPL được xây dựng theo một quy trình hợp lý, nhanh chóng,
có chất lượng; nó tạo quy trình phối hợp hài hòa, tuần tự các bước giữa các cơ
quan, tổ chức để tạo ra các văn bản QPPL.
Ngoài ra, văn bản QPPL của chính quyền địa phương còn phải ban
hành bảo đảm về thời gian, tuân thủ các quy định điều ước quốc tế mà Việt
Nam tham gia ký kết. Điều này thể hiện tính khoa học, khách quan, trách
nhiệm của chính quyền địa phương cùng với các cơ quan Trung ương thực
hiện các nhiệm vụ mà Việt Nam đã cam kết với quốc tế.
c. Bảo đảm tính hợp lý
Trong thực tiễn công tác ban hành văn bản QPPL, có rất nhiều văn bản
không đi vào đời sống, hiệu quả thi hành thấp, có tình trạng này bởi một trong
những nguyên nhân đó là văn bản ban hành chưa có sự phù hợp với lĩnh vực,
tại địa phương có thể thực hiện được. Yêu cầu này đối với văn bản QPPL của
chính quyền địa phương vừa là khoa học, vừa gần gũi với đời sống xã hội, nó
ảnh hưởng trực tiếp tới chất lượng của văn bản QPPL khi ban hành.
1.1.3. Vai trò của hoạt động ban hành văn bản quy phạm pháp luật
của chính quyền địa phƣơng trong quản lý nhà nƣớc
Các cơ quan nhà nước từ Trung ương tới địa phương, trong mọi trường
hợp đều mong muốn tạo ra các thay đổi và phát triển bằng việc thiết lập môi
trường lành mạnh, tăng sự chuyên môn hóa, sự trao đổi, tăng năng suất lao
động và dẫn đến tăng phúc lợi xã hội…. và để điều chỉnh, quản lý các quan hệ
xã hội, bảo đảm hài hòa lợi ích chung thì công tác ban hành văn bản QPPL,
14
ban hành thể chế là hết sức quan trọng. Chúng ta cũng thấy rằng khi thể chế
không tốt, không hiệu quả sẽ kéo theo hệ quả là kinh tế kém phát triển, trật tự,
an ninh xã hội khó bảo đảm. Trước tình trạng người dân phải sống trong
nghèo đói, bệnh tật với nhiều mối hiểm họa đe dọa, đời sống bấp bênh, phúc
lợi xã hội kém… những điều này chủ yếu từ trách nhiệm của người quản lý,
trách nhiệm của nhà nước quản lý xã hội bằng văn bản pháp luật, các cấp
chính quyền địa phương cũng phải quản lý địa phương mình bằng các văn bản
QPPL của địa phương. Bởi thế, văn bản quy phạm pháp luật có vai trò vô
cùng to lớn trong việc quản lý xã hội, trong quản lý và phát triển của địa
phương, đất nước; nó thể hiện ở các khía cạnh sau đây:
Thứ nhất, văn bản QPPL của chính quyền địa phương thể chế hóa và
bảo đảm thực hiện các chính sách, quy định của cơ quan nhà nước cấp trên
được thực thi hiệu quả tại địa phương. Văn bản QPPL là biểu hiện hoạt động
của quản lý. Văn bản QPPL được ban hành tạo ra hành lang pháp lý mà trong
phạm vi đó, từng cá nhân, cơ quan, tổ chức tuân theo. Điều đó sẽ giúp đem lại
công bằng xã hội, giảm đói nghèo, tạo ra động lực cho xã hội phát triển.
Thông qua các văn bản QPPL, địa phương đưa ra các biện pháp để quản lý tốt
xét, đánh giá, phán quyết, quyết định các vấn đề phát sinh trong lĩnh vực quản
lý Nhà nước theo trình tự, thủ tục do pháp luật quy định nhằm bảo đảm sự
phát triển kinh tế - xã hội, bảo đảm trật tự trị an, an toàn xã hội, bảo vệ quyền,
lợi ích hợp pháp của công dân, cơ quan, tổ chức, nhà nước.
Thẩm quyền ban hành văn bản quy phạm pháp luật luôn gắn với một
chủ thể và địa vị pháp lý của chủ thể đó. Theo hệ thống pháp luật Việt Nam,
thẩm quyền ban hành văn bản QPPL là việc cơ quan, người có thẩm quyền
được pháp luật quy định cho phép ban hành các văn bản quy phạm pháp luật.
Đối với văn bản QPPL của chính quyền địa phương, trong hệ thống
pháp luật Việt Nam hiện nay, đã có tương đối đầy đủ các văn bản luật quy
định về hoạt động xây dựng, ban hành văn bản QPPL của chính quyền địa
phương từ Hiến pháp năm 2013; Luật tổ chức HĐND và UBND năm 2003,
Luật ban hành văn bản QPPL năm 2008 đến Luật ban hành văn bản QPPL
của HĐND và UBND năm 2004 cùng các văn bản dưới luật khác như Nghị
định, thông tư có liên quan.
Như vậy, thấy rằng hệ thống các văn bản QPPL hiện hành của Nhà
nước quy định về thẩm quyền ban hành văn bản QPPL của HĐND và UBND
là tương đối đầy đủ từ Hiến pháp đến các luật có liên quan. Ngoài ra, Chính
phủ, Bộ ngành trung ương còn giao thêm cho HĐND, UBND cấp tỉnh quy
định thêm nhiều nội dung để xử lý các vấn đề cụ thể của địa phương.
17
Thẩm quyền về mặt nội dung của HĐND và UBND được quy định cụ
thể tại Chương II từ Điều 12 đến Điều 20 của Luật ban hành văn bản QPPL
của HĐND và UBND năm 2004, trong đó xác định thẩm quyền về nội dung
của HĐND, UBND từ cấp tỉnh đến cấp xã:
HĐND ban hành văn bản để: Quyết định những chủ trương, chính
sách, biện pháp nhằm bảo đảm thi hành Hiến pháp, Luật, văn bản của cơ quan
nhà nước cấp trên; Quyết định kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội, ngân sách,
quyết của Hội đồng nhân dân cấp tỉnh (nghiên cứu, đề xuất xây dựng nghị
quyết hay hoạch định chính sách)
Chương trình xây dựng được giao cho Thường trực HĐND tỉnh chủ trì,
phối hợp với Uỷ ban nhân dân lập dự kiến chương trình xây dựng nghị quyết
của Hội đồng nhân dân trình Hội đồng nhân dân quyết định. Hằng năm, Hội
đồng nhân dân cấp tỉnh đều ban hành nghị quyết về chương trình xây dựng
nghị quyết của Hội đồng nhân dân của năm sau tại kỳ họp cuối năm của Hội
đồng nhân dân (Điều 21 Luật năm 2004). Các đề xuất ban hành luôn phải nêu
được (i) sự cần thiết ban hành; (ii) đối tượng, phạm vi điều chỉnh của văn bản;
(iii) các điều kiện soạn thảo, ban hành, thi hành văn bản.
- Tổ chức soạn thảo nghị quyết
Việc soạn thảo nghị quyết do các ban của HĐND, UBND soạn thảo
hoặc cơ quan chuyên môn thuộc UBND được phân công hoặc thành lập tổ
soạn thảo đảm nhiệm (gọi chung là chủ thể soạn thảo) theo sự phân công của
Thường trực Hội đồng nhân dân.
Các chủ thể được giao nhiệm vụ soạn thảo có trách nhiệm thu thập
thông tin, (i) Khảo sát, đánh giá thực trạng quan hệ xã hội ở địa phương liên
quan đến dự thảo; nghiên cứu đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng,
văn bản của cơ quan nhà nước cấp trên và thông tin, tư liệu có liên quan đến
dự thảo; (ii) Xây dựng dự thảo và tờ trình dự thảo nghị quyết; xác định văn
bản, điều, khoản, điểm của văn bản dự kiến sửa đổi, bổ sung, thay thế, hủy bỏ,
bãi bỏ.
19