ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM
TRẦN DUY HƯNG
QUẢN LÝ GIÁO DỤC KỸ NĂNG TỰ CHỦ
CHO HỌC SINH NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ
Ở CÁC TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ
HUYỆN BẢO YÊN, TỈNH LÀO CAI
LUẬN VĂN THẠC SĨ KHOA HỌC GIÁO DỤC
THÁI NGUYÊN - 2019
ĐẠI HỌC THÁI NGUYÊN
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM
TRẦN DUY HƯNG
QUẢN LÝ GIÁO DỤC KỸ NĂNG TỰ CHỦ
CHO HỌC SINH NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ
Ở CÁC TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ
HUYỆN BẢO YÊN, TỈNH LÀO CAI
Ngành: Quản lý giáo dục
Mã số: 8.14.01.14
LUẬN VĂN THẠC SĨ KHOA HỌC GIÁO DỤC
Người hướng dẫn khoa học: PGS.TS. PHÙNG THỊ HẰNG
Thái Nguyên, tháng 11 năm 2019
Học viên
Trần Duy Hưng
ii
MỤC LỤC
LỜI CAM ĐOAN..................................................................................................i
LỜI CẢM ƠN......................................................................................................ii
MỤC LỤC ..........................................................................................................iii
DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT.................................................................iv
DANH MỤC BẢNG, BIỂU ĐỒ .........................................................................v
MỞ ĐẦU.............................................................................................................1
1. Lý do chọn đề tài .............................................................................................1
2. Mục đích nghiên cứu .......................................................................................3
3. Khách thể và đối tượng nghiên cứu.................................................................3
4. Giả thuyết khoa học.........................................................................................3
5. Nhiệm vụ nghiên cứu ......................................................................................3
6. Giới hạn nghiên cứu của đề tài ........................................................................4
7. Phương pháp nghiên cứu .................................................................................4
8. Cấu trúc luận văn .............................................................................................5
Chương 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ GIÁO DỤC KỸ NĂNG TỰ
CHỦ CHO HỌC SINH NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở
TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ ..........................................................6
1.1.
Tổng quan về lịch sử nghiên cứu vấn đề...................................................6
1.1.1. Các nghiên cứu ở nước ngoài....................................................................6
iii
1.3.1. Tầm quan trọng của giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh người dân
tộc thiểu số ở trường THCS.....................................................................18
1.3.2. Mục đích, nội dung, phương pháp và hình thức giáo dục kỹ năng tự
chủ cho học sinh người dân tộc thiểu số ở trường THCS .......................20
1.4.
Hiệu trưởng trường THCS với vai trò quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ
cho học sinh người dân tộc thiểu số ........................................................25
1.4.1. Chức năng, nhiệm vụ của hiệu trưởng trường THCS .............................25
1.4.2. Nội dung quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh người dân tộc
thiểu số ở trường THCS...........................................................................26
1.5.
Các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học
sinh người dân tộc thiểu số ở trường THCS............................................32
Tiểu kết chương 1 ..............................................................................................36
Chương 2. THỰC TRẠNG QUẢN LÍ GIÁO DỤC KỸ NĂNG TỰ CHỦ
CHO HỌC SINH NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở CÁC
TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ HUYỆN BẢO YÊN, TỈNH LÀO
CAI ..........................................................................................................37
2.1.
Vài nét về các trường THCS huyên Bảo Yên, tỉnh Lào Cai ...................37
học sinh người dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo Yên,
tỉnh Lào Cai .............................................................................................55
2.4.3. Thực trạng kiểm tra, đánh giá giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh người
dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào
Cai.............59
2.5.
Thực trạng các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ
cho học sinh người dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo
Yên, tỉnh Lào Cai ....................................................................................61
2.6.
Đánh giá chung về thực trạng quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học
sinh người dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào
Cai............................................................................................................62
2.3.1. Ưu điểm ...................................................................................................62
2.3.2. Hạn chế ....................................................................................................64
2.3.3. Nguyên nhân của hạn chế........................................................................65
Tiểu kết chương 2 ..............................................................................................67
Chương 3. BIỆN PHÁP QUẢN LÍ GIÁO DỤC KỸ NĂNG TỰ CHỦ
CHO HỌC SINH NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở CÁC
TRƯỜNG THCS HUYỆN BẢO YÊN, TỈNH LÀO CAI ..................68
3.1.
Các nguyên tắc đề xuất biện pháp ...........................................................68
3.1.1. Nguyên tắc đảm bảo tính hệ thống..........................................................68
3.1.2. Nguyên tắc đảm bảo tính thực tiễn..........................................................68
tỉnh Lào Cai .............................................................................................87
3.4. Khảo sát tính cấp thiết và khả thi của các biện pháp đề xuất..................88
3.4.1. Mục đích ..................................................................................................88
3.4.2. Nội dung và cách tiến hành .....................................................................88
3.4.3. Kết quả khảo sát ......................................................................................89
3.4.4. Đánh giá tương quan giữa tính cần thiết và tính khả thi của các biện pháp
..93
Tiểu kết chương 3 ..............................................................................................95
KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ .................................................................96
1. Kết luận..........................................................................................................96
2. Khuyến nghị...................................................................................................98
TÀI LIỆU THAM KHẢO.............................................................................100
PHỤ LỤC
vi
DANH MỤC CÁC CHỮ VIẾT TẮT
CBQL
: Cán bộ quản lý
ĐTB
: Điểm trung bình
DTTS
: Dân tộc thiểu số
Bảng 2.3.
Kết quả xếp loại học lực của HS THCS người dân tộc thiểu số
Huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai 3 năm trở lại đây...........................39
Bảng 2.4.
Nhận thức của cán bộ quản lý, giáo viên, HS về vai trò của giáo
dục kỹ năng tự chủ cho HS người DTTS ở các trường THCS
huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai........................................................42
Bảng 2.5.
Đánh giá của CBQL, GV, HS về nội dung giáo dục kỹ năng tự
chủ cho HS người DTTS ở các trường THCS huyện Bảo Yên,
tỉnh Lào Cai ...................................................................................45
Bảng 2.6.
Đánh giá của CBQL, GV về các phương pháp giáo dục kỹ năng
tự chủ cho HS người DTTS ở các trường THCS huyện Bảo Yên,
tỉnh Lào Cai ...................................................................................47
Bảng 2.7.
a. Đánh giá của CBQL, GV về các hình thức giáo dục kỹ năng
tự chủ cho HS người DTTS ở các trường THCS huyện Bảo Yên,
tỉnh Lào Cai ...................................................................................49
Bảng 2.7.
người DTTS ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào
Cai.......61
Bảng 3.1.
Kết quả khảo nghiệm mức độ cần thiết của các biện pháp quản lý
giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh DTTS các trường THCS
huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai........................................................89
Bảng 3.2.
Kết quả khảo sát tính khả thi của các biện pháp quản lý giáo dục
kỹ năng tự chủ cho học sinh DTTS các trường THCS huyện Bảo
Yên, tỉnh Lào Cai ..........................................................................91
Bảng 3.3.
...93
Tương quan giữa tính cần thiết và tính khả thi của các biện pháp
Biểu đồ:
Biểu đồ 3.1. Tính cần thiết và tính khả thi của các biện pháp quản lý giáo dục
kỹ năng tự chủ cho học sinh DTTS các trường THCS huyện
Bảo Yên, tỉnh Lào Cai........................................................93
vi
MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
Kỹ năng tự chủ là kỹ năng làm chủ bản thân, tự nhận thức được các giá
1
những vùng núi, trung du, có điều kiện tự nhiên không thuận lợi, cuộc sống lại
gắn liền với nông nghiệp nên đời sống của các DTTS khu vực miền núi phía
Bắc còn gặp rất nhiều khó khăn. Những yếu tố điều kiện tự nhiên không những
có ảnh hưởng mạnh mẽ tới cuộc sống sinh hoạt, văn hoá, kinh tế xã hội mà còn
có tác động mạnh mẽ tới quá trình học tập, giao tiếp của học sinh. Quá trình
cảm giác, tri giác của học sinh THCS người DTTS có những nét độc đáo, gắn
với cây, con, sự vật, hiện tượng trong tự nhiên, tuy nhiên còn cảm tính, bề
ngoài; trạng thái chú ý không bền khi giao tiếp với thói quen ngại suy nghĩ,
ngại động não, khả năng ghi nhớ có chủ định chậm hình thành, khả năng tưởng
tượng của các em còn thiếu sinh động. Vì vậy việc giáo dục kỹ năng tự chủ là
rất quan trọng. Một trong những nội dung quan trọng cần tập trung giáo dục,
rèn luyện cho học sinh đó là các kỹ năng tự chủ. Bởi lẽ, nhờ có kỹ năng tự chủ
mà học sinh trung học cơ sở thiết lập, duy trì và mở rộng được các mối quan
hệ liên nhân cách với thầy, cô, bạn bè và mọi người xung quanh. phương
pháp tổ chức của hoạt động trải nghiệm sáng tạo phải được thiết kế theo hướng
tích hợp nhiều lĩnh vực, môn học thành các chủ điểm mang tính chất mở. Hình
thức và phương pháp tổ chức đa dạng, phong phú, mềm dẻo, linh hoạt, mở về
không gian, thời gian, quy mô, đối tượng và số lượng,…
Việc tổ chức quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh người dân tộc
thiểu số ở các trường THCS trên địa bàn huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai đã đạt
được những kết quả nhất định. Tuy nhiên, để tiếp tục phát huy những mặt mạnh
và hạn chế thấp nhất những tồn tại cần có được hệ thống các biện pháp quản lí
sao cho phù hợp và hiệu quả.
Hiện nay, các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai đã quan tâm
đến chất lượng giáo dục, nhà trường đã áp dụng nhiều biện pháp để phát triển
toàn diện năng lực của học sinh, trong đó đã đề cập đến việc tổ chức các hoạt
động Đội để quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cảm xúc, hành vi cho học sinh
nhân dẫn đến thực trạng trên, trong đó có nguyên nhân thuộc về quản lý, do đó,
nếu đề xuất được các biện pháp quản lý phù hợp với tình hình thực tiễn thì hiệu
quả của hoạt động giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh người dân tộc thiểu số
ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai sẽ được nâng cao.
5. Nhiệm vụ nghiên cứu
5.1. Nghiên cứu cơ sở lý luận về quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học
sinh người dân tộc thiểu số ở trường THCS.
5.2. Khảo sát và đánh giá thực trạng quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho
học
sinh người dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai.
3
5.3. Đề xuất một số biện pháp quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học
sinh người dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai.
6. Giới hạn nghiên cứu của đề tài
- Về khách thể điều tra và địa bàn khảo sát:
+ Khách thể điều tra: Tiến hành khảo sát 270 khách thể, trong đó: có 70
Cán bộ quản lý và giáo viên; 200 học sinh người dân tộc thiểu số.
+ Địa bàn khảo sát: Tiến hành khảo sát tại 5 trường THCS thuộc huyện
Bảo Yên, tỉnh Lào Cai, gồm các trường: THCS Lương Sơn, THCS Xuân
Thượng, THCS Yên Sơn, THCS Long Phúc, THCS Việt Tiến.
- Về nội dung: Tập trung nghiên cứu và đề xuất biện pháp quản lý giáo
dục kỹ năng tự chủ cho học sinh người dân tộc thiểu số ở các trường THCS
huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai.
7. Phương pháp nghiên cứu
7.1. Nhóm phương pháp nghiên cứu lí luận
Phân tích, tổng hợp, khái quát hóa các tài liệu có liên quan đến vấn đề kỹ
năng tự chủ, giáo dục kỹ năng tự chủ cho HS THCS người DTTS... để hoàn
thiện hệ thống lí luận, từ đó định hướng cho nội dung nghiên cứu của đề tài.
8. Cấu trúc luận văn
Ngoài phần Mở đầu; Kết luận, Khuyến nghị; Tài liệu tham khảo và phụ
lục, luận văn gồm 3 chương:
Chương 1: Cơ sở lý luận về quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh
người dân tộc thiểu số ở trường THCS.
Chương 2: Thực trạng quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh
người dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai.
Chương 3: Biện pháp quản lý giáo dục kỹ năng tự chủ cho học sinh
người dân tộc thiểu số ở các trường THCS huyện Bảo Yên, tỉnh Lào Cai.
5
Chương 1
CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ GIÁO DỤC KỸ NĂNG
TỰ CHỦ CHO HỌC SINH NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ
Ở TRƯỜNG TRUNG HỌC CƠ SỞ
1.1. Tổng quan về lịch sử nghiên cứu vấn đề
1.1.1. Các nghiên cứu ở nước ngoài
Các nghiên cứu ở nước ngoài Từ những năm 90 của thế kỉ XX, thuật ngữ
“Kĩ năng sống” đã xuất hiện trong một số chương trình giáo dục của UNICEF,
trước tiên là chương trình “giáo dục những giá trị sống” với 12 giá trị cơ bản
cần giáo dục cho thế hệ trẻ. Những nghiên cứu về kĩ năng sống trong giai đoạn
này mong muốn thống nhất được một quan niệm chung về kĩ năng sống cũng
như đưa ra được một bảng danh mục các kĩ năng sống cơ bản mà thế hệ trẻ cần
có. Trong đó, kỹ năng làm chủ bản thân được đề cập đến với tư cách là một nội
dung căn bản trong việc hình thành hệ thống kỹ năng sống nói chung.
Dự án do UNESCO tiến hành tại một số nước trong đó có các nước Đông
Nam Á là một trong những nghiên cứu có tính hệ thống và tiêu biểu cho hướng
nghiên cứu về kĩ năng sống nêu trên. Do yêu cầu của sự phát triển kinh tế xã hội
Theo MOE (2006), để giáo dục kỹ năng sống hiệu quả, người giáo viên
cần sử dụng các phương pháp dạy và học trong đó tạo cơ hội cho những người
học xác định các vấn đề của bản thân, thảo luận về các giải pháp, lập kế hoạch
và thực hiện các chương trình hành động hiệu quả. Việc dạy và học kỹ năng
sống thông qua các phương pháp có sự tham gia của người học cho thấy việc
học tập đạt kết quả tốt nhất khi người học phải tích cực tham gia trong giờ học
[47]. Các phương pháp dạy và học có sự tham gia của người học được khuyến
khích dùng trong giáo dục kỹ năng sống bao gồm: 11 nghiên cứu trường hợp,
động não, thăm thực địa, thảo luận phiên, kể chuyện, hát, thảo luận nhóm,
tranh luận, áp phích, trò chơi đóng vai, các trò chơi, dự án, biểu diễn thơ và
đóng
kịch.
Nghiên cứu của Nasheeda (2008) thực hiện tại Hồng Kong về giáo dục kỹ
năng sống cho lứa tuổi thanh thiếu niên đã khẳng định trẻ phải trải qua nhiều
thay đổi về phát triển thể chất, nhận thức, tình cảm và xã hội. Lúc này, trẻ cho
rằng chúng không thể truyền đạt những gì chúng muốn với cha mẹ và người lớn,
thường cảm thấy bản thân nằm giữa xung đột và tranh luận. Những tình huống
đó khiến trẻ căng thẳng, tức giận, tự ti, dẫn đến kết quả học tập thấp và có
những hành vi gây rối ở trường học cũng như ở nhà. Chương trình giáo dục kỹ
năng sống với các kỹ năng cơ bản để phát triển cá nhân và xã hội sẽ giúp trẻ ứng
phó với những thách thức, xử lý được tình huống trong ngày trong đời sống
[48].
7
Kolosoa (2010) đã chỉ ra tình trạng giáo viên tại các trường học thiếu
năng lực giảng dạy kỹ năng sống, các chương trình giáo dục phải đối mặt với
các thách thức phát sinh từ việc nhà trường không tuân thủ các nguyên tắc về
chất lượng
1.1.2. Các nghiên cứu trong nước
Ở Việt Nam, thuật ngữ kỹ năng sống được biết đến bắt đầu từ chương
trình của UNICEF (1996), “GD kỹ năng sống để bảo vệ sức khỏe và phòng
chống HIV/AIDS cho thanh thiếu niên trong và ngoài nhà trường” (dẫn theo
[14]). Quan niệm về kỹ năng sống được giới thiệu trong chương trình này bao
gồm những kỹ năng cốt lõi: tự nhận thức, giao tiếp, xác định giá trị, kiên định,
đặt mục tiêu...
9
Đối với ngành giáo dục, việc giáo dục kỹ năng sống cho người học đã trở thành
một nhiệm vụ quan trọng đồng thời được nhiều nhà giáo dục quan tâm nghiên
cứu.
Phân tích tầm quan trọng của kỹ năng sống trong việc hình thành và phát
triển nhân cách học sinh tiểu học, Lục Thị Nga (2009) cho rằng nhân cách được
hình thành qua hai con đường cơ bản trong nhà trường, đó là con đường dạy
học và con đường giáo dục ngoài giờ lên lớp. Do đó, trên cơ sở làm rõ những
vấn đề cơ bản về giáo dục kỹ năng sống cho HS tiểu học, tác giả đã chỉ ra
phương pháp dạy học tích hợp kỹ năng sống vào môn Khoa học, đồng thời đưa
ra phương pháp dạy học tích hợp kỹ năng sống vào hoạt động ngoài giờ lên lớp
cũng như phân tích ý nghĩa thực tiễn của hoạt động giáo dục ngoài giờ lên lớp
trong việc rèn luyện KNS cho HS tiểu học, chỉ ra các yếu tố cần thiết, hiệu quả
của hoạt động NGLL trong việc nâng cao chất lượng giáo dục kỹ năng sống
cho HS tiểu học (dẫn theo [27]).
Đề tài luận văn của thạc sĩ Nguyễn văn Giỏi: “Phát triển kỹ năng giao
tiếp cho học sinh trường phổ thông dân tộc nội trú tỉnh Hà Giang” (năm 2011)
cũng đã chỉ ra thực trạng giao tiếp của học sinh dân tộc thiểu số, từ đó đề xuất
các giải pháp để rèn luyện kỹ năng giao tiếp giúp các em tự tin, dám thể hiện
bản thân và làm chủ chính các hoạt động giao tiếp của chính mình.
Bàn về quản lý giáo dục kỹ năng sống cho HS, Trần Anh Tuấn (2012) đã
kỹ năng tự nhận thức: gồm 5 mức độ phát triển của kỹ năng tự nhận thức của
học sinh THPT; Các yếu tố ảnh hưởng đến kỹ năng tự nhận thức của học sinh
THPT gồm các yếu tố chủ quan như: độ tuổi, giới tính, khả năng nhận thức,
quá trình tự rèn luyện cá nhân.
Vận dụng những nghiên cứu về lý luận, bước đầu tiến hành điều tra và
đánh giá thực trạng kỹ năng tự nhận thức của học sinh THPT tại một số trường
trên địa bàn thành phố Hà Nội. Phân tích một số yếu tố chủ quan ( độ tuổi, giới
tính, học lực) ảnh hưởng đến KN tự nhận thức của học sinh THPT hiện nay.
Qua khảo sát thực trạng kỹ năng tự nhận thức của học sinh tại 2 trường THPT
trên địa bàn Hà Nội cho thấy: các em nhận thức được đầy đủ về các đặc điểm và
vấn đề của bản thân, có khả năng giải quyết các vấn đề của bản thân. Sự nhận
định của giáo viên cũng tương đồng với kết quả tự đánh giá của học sinh.
Ngoài ra, một số bài báo đã đề cập đến vấn đề giáo dục kỹ năng sống cho
học sinh như bài báo của Huỳnh Xuân Nhựt - Lê Tấn Huỳnh Cẩm Giang với nội
dung: “Giáo dục kĩ năng sống cho học sinh trung học phổ thông bằng
phương
11
pháp trải nghiệm sáng tạo tại” (năm 2016), bài báo của Nguyễn Thị Thanh
Hồng với nội dung: “Giáo dục kĩ năng sống cho học sinh phổ thông theo quan
điểm dạy học tích hợp”, (năm 2016), bài báo của Nguyễn Thị Thu Hằng “Hiện
trạng triển khai giáo dục kĩ năng sống trên thế giới và Việt Nam”, (năm 2011)…
Các công trình nghiên cứu trong nước nêu trên đã đề cập đến vấn đề giáo
dục kỹ năng sống nói chung và kỹ năng tự nhận thức nói riêng. Các công trình
đã xây dựng được các khái niệm cơ bản là nền tảng cho quá trình nghiên cứu,
đồng thời, đã chỉ ra thực trạng của vấn đề, đề xuất được một số biện pháp cơ
bản. Tuy nhiên, vấn đề giáo dục kỹ năng tự chủ, đặc biệt là vấn đề quản lý giáo
dục kỹ năng tự chủ cho HS người DTTS đến nay vẫn còn là khoảng trống.
Chúng tôi nhận thấy vấn đề này cần được tiếp tục quan tâm nghiên cứu.
bị quản lý trong tố chức để vận hành tổ chức, nhằm đạt mục đích nhất định”
[38, tr.131].
Nguyễn Minh Đạo: "Quản lý là sự tác động chỉ huy, điều khiển, hướng
dẫn các quá trình xã hội và hành vi hoạt động của con người nhằm đạt tới mục
tiêu đã đề ra" [20].
Như vậy có thể hiểu: Quản lý là sự tác động có ý thức của chủ thể quản
lý đến đối tượng quản lý để chỉ huy, điều khiển, liên kết các yếu tố tham gia
vào hoạt động thành một chỉnh thể thống nhất, điều hoà hoạt động của các
khâu một cách hợp quy luật nhằm đạt đến mục tiêu xác định trong điều kiện
biến động của môi trường.
Quản lý là một trong những hoạt động vừa khó khăn, phức tạp; vừa là
một nhân tố có ý nghĩa quyết định đối với sự tồn tại và phát triển xã hội, suy
thoái hay thịnh vượng của một tổ chức, một quốc gia, thậm chí là toàn cầu. Sự
phát triển xã hội dựa vào nhiều yếu tố: sức lao động, tri thức, nguồn vốn, tài
nguyên, năng lực quản lý. Trong đó năng lực quản lý được xếp hàng đầu. Năng
lực quản lý là sự tổ chức, điều hành, kết hợp tri thức với việc sử dụng sức lao
động, nguồn vốn và tài nguyên để phát triển xã hội. Quản lý tốt thì xã hội phát
triển, ngược lại nếu buông lỏng hay quản lý tồi thì sẽ mở đường cho sự rối loạn,
kìm hãm sự phát triển xã hội.
1.2.2. Kỹ năng, kỹ năng tự chủ
1.2.2.1. Kỹ năng
Kỹ năng (Tiếng Anh: Skill; Tiếng Pháp: Capacité) là khả năng của con
người trong việc vận dụng kiến thức để thực hiện một nhiệm vụ nghề nghiệp
mang tính kỹ thuật, giải quyết vấn đề tổ chức, quản lý và giao tiếp.
Theo L. Đ.Lêvitôv nhà tâm lý học Liên Xô cho rằng kỹ năng là sự thực
hiện có kết quả một động tác nào đó hay một hoạt động phức tạp hơn bằng cách
lựa chọn và áp dụng những cách thức đúng đắn, có tính đến những điều kiện
13