Hồ Chí Minh - Hiền nhân cách mạng
Dân tộc nào cũng có những người anh hùng của mình, những người không tiếc thời gian và tính mạng đấu tranh cho
cái đẹp của sự sống. Có những anh hùng không chỉ lưu danh thiên sử ở đất nước mình mà còn được vinh phong danh
nhân ở tầm nhân loại nhờ những đóng góp nhân văn to lớn có ích chung cho sự phát triển của cả thế giới.
Ở Việt Nam ta dẫu nhiều thời "tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu" (Bình Ngô Đại cáo - Nguyễn
Trãi) nhưng hàng nghìn năm lịch sử đấu tranh và xây dựng cũng đã cống hiến cho nhân loại những danh nhân văn
hóa, những anh hùng giải phóng dân tộc.
Trong quá khứ xa xôi đó là Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Ức Trai Nguyễn Trãi "tâm thượng quang khuê tảo"
(lòng sáng tựa sao Khuê - lời vua Lê Thánh Tông)...
Còn trong thời hiện đại, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được cả thế giới tôn vinh như tấm bảng trên bảo tàng sống ở Paris,
thủ đô nước Pháp đã ghi: "Con người chi phối thế kỷ XX". Năm 1990, nhân kỷ niệm lần thứ 100 ngày sinh của Người,
Tổ chức Hợp tác Khoa học và văn hóa quốc tế UNESCO đã ghi nhận về Bác Hồ như sau: "Những lý tưởng của Người
là biểu tượng khát vọng của các dân tộc".
Không chỉ là một người chiến sĩ "giàu sang không làm cho say đắm, nghèo hèn không làm cho đổi dời, uy vũ không
làm cho khiếp sợ" (lời Khổng Tử bàn về các bậc chính nhân quân tử), Hồ Chí Minh còn là một người hiền đã tạo dựng
nên cả một hệ tư tưởng cách mạng có thể làm ngọn đèn soi đường chỉ lối cho dân tộc vượt qua mọi phong ba bão táp
cả trong các cuộc chiến tranh giải phóng đất nước, bảo vệ điều quý giá nhất là nền tự do độc lập lẫn trên hành trình
gian khó xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh và nhân hậu.
Bác Hồ của chúng ta luôn được trân trọng nhắc tới như một tấm gương sáng của thời đại đầy bão tố và sóng gió
trong thế kỷ XX: một con người có công lao lớn trong việc giành lại độc lập tự do cho tổ quốc mình và gìn giữ được
những tinh hoa đạo lý truyền thống của Việt Nam và phương Đông, tạo nên một căn bản tư tưởng ích nước, lợi dân,
hòa đồng cùng nhân loại.
Giữa bề bộn các trào lưu tư tưởng và chủ nghĩa chính trị hồi đầu thế kỷ, bằng sự nhạy cảm thiên bẩm của một trái
tim yêu nước thương nòi hơn hết cả, anh thanh niên Nguyễn Ái Quốc đã linh cảm đúng con đường mà nước Việt cần
đi, không bị lóa mắt bởi bất cứ một lý thuyết nào dù hấp dẫn đến mấy nhưng không đặt sự giải phóng dân tộc lên
trên hết. Sự lựa chọn của Bác Hồ cũng chính là sự lựa chọn của nhân dân các dân tộc Việt Nam, của nhân dân nhiều
dân tộc trên thế giới.
Hồ Chí Minh là người hiền cách mạng đi từ lũy tre Kim Liên tới hội nhập cùng đại dương nhân loại, không những
không đánh mất bản thân mình mà còn làm giầu có thêm kho báu tinh thần nhân loại. Từ Làng Sen, Bác đã tới được
cùng thế giới.
Những năm cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, Việt Nam nói riêng và Đông Dương nói chung chìm đắm dưới ách đô hộ
sáng tạo đầu tiên của Chủ tịch Hồ Chí Minh là sang tận sào huyệt của chủ nghĩa thực dân để chống lại chủ nghĩa thực
dân". Tháng 6-1911, tàu Đô đốc Latouche Treville rời bến Nhà Rồng chở theo một người đầu bếp mới tên Ba... Đó là
Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc…
Tại Paris và không chỉ dừng lại ở Paris, Nguyễn Ái Quốc làm đủ thứ việc, đọc đủ thứ sách và đi khắp mọi nơi có thể...
Đơn thương độc mã, chỉ có trái tim nồng nàn yêu nước và một trí tuệ sắc bén đầy hăm hở mang theo, anh Nguyễn
đã tới thủ đô và bến cảng của rất nhiều nước ở nhiều châu lục: Pháp, Anh, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Algierie,
Tunisia, Congo, Senegal… rồi New York, Boston, Rio De Janeyro, Buenos Aires... Làm gì, đọc gì, tới đâu, anh Nguyễn
cũng chăm chăm tìm xem trào lưu chính trị nào, lực lượng nào, hệ tư tưởng quan tâm tới các vấn đề thuộc địa. Xuất
phát điểm của Nguyễn Ái Quốc, cũng như của một số nhà cách mạng và cách tân tiền bối chân chính, luôn là lợi
quyền thiết thân của dân tộc Việt Nam.
Như thực tế cho thấy, không phải lúc nào hướng đi của phong trào cách mạng quốc tế cũng nhất nhất trùng khít với
những nhiệm vụ chiến thuật và chiến lược của chúng ta nhưng nếu có cách hành xử tỉnh táo và hữu lý, chúng ta luôn
có thể tận dụng được những xung lực có lợi cho đất nước mình và tránh đi những phản lực không cần thiết.
Chiều ngày 26/12/1920, Nguyễn Ái Quốc đứng lên phát biểu tại Đại hội toàn quốc lần thứ XVIII Đảng Xã hội Pháp
cũng đơn giản chỉ từ nhận thức rằng Đảng này với việc gia nhập Quốc tế thứ ba có nghĩa là đã "hứa một cách cụ thể
rằng, từ nay Đảng sẽ đánh giá đúng tầm quan trọng của vấn đề thuộc địa" và có thể mai này "phái một đồng chí của
Đảng để nghiên cứu tại chỗ những vấn đề Đông Dương và đề xuất những hoạt động cần phải tiến hành".
Và trong nếp tư duy ấy, cũng tại Đại hội trên, Nguyễn Ái Quốc đã nhấn mạnh: "Nhân danh toàn thể loài người, nhân
danh tất cả các đảng viên xã hội, cả phái hữu lẫn phái tả, chúng tôi kêu gọi: Các đồng chí, hãy cứu chúng tôi!".
Sự thành tâm và thẳng thắn đối với vận mệnh của quốc gia mình mà Bác Hồ thể hiện trong Đại hội trên đã khiến
những người con yêu nước chân chính của các quốc gia khác cảm thấy tương đồng và khâm phục. Những tràng vỗ
tay hoan hô lời kêu gọi của Nguyễn Ái Quốc hôm đó, đúng như lời Chủ tịch Đại hội là ông Êmin Guđơ nhận xét: "Có
thể cho thấy rằng toàn thể Đảng Xã hội đứng về phía đồng chí để phản đối tội ác của giai cấp tư sản".