Đừng để những kẻ hoài nghi làm
bạn nản lòng!
Rất hiếm khi nhà phát minh nghĩ ra một ý tưởng mà ngay lập tức ý tưởng đó
được công nhận là tuyệt vời và có khả năng mang lại lợi nhuận cao, ví dụ như Gerry
Thomas với ý tưởng bữa ăn tối kiểu TV, Edwin Land với ý tưởng chiếc máy chụp ảnh
lấy ngay, hay Erno Rubik với ý tưởng khối xoay lập phương. Thường thì ý tưởng của
các nhà phát minh được chào đón bằng sự hoài nghi, thậm chí chế nhạo. Một chiếc
thùng nhỏ đóng trên chiếc cột để thu tiền của những người muốn đỗ xe trên phố ư?
Một con búp bê dành cho các cậu bé? Thậm chí cả ông tổ phát minh ở Mỹ, Thomas
Edison, cũng không thể thuyết phục được ai thử nghiệm ý tưởng đầu tiên của ông về
chiếc máy bỏ phiếu bằng điện. “Tôi nản lòng đến mức cho rằng mình đã thất bại”,
sau này Edison nói.
Có một thực tế là nhiều người tự coi mình là nhà phát minh đã đưa ra những ý
tưởng kỳ cục, chẳng hạn như chiếc máy vỗ về nhẹ nhàng có thể giúp bạn tránh được dị
ứng khi âu yếm chó hay mèo của mình, thuốc lá có đầu lọc bằng pho mát, chiếc quạt
giúp bạn trượt tuyết lên đỉnh đồi… Bất kỳ nhà phát minh nào cũng phải có một chút gì
đó lập dị, chưa kể đến tính bướng bỉnh, tự quan trọng hoá, không chịu lắng nghe
những lời khuyên cũng như những lời phê bình của bạn bè và gia đình. Một số người
tin rằng những yếu tố cần thiết để phát minh không thể có được nhờ dạy dỗ, bởi đó là
năng khiếu thiên bẩm. Edward Lowe, người phát minh ra Kitty Litter, đã gọi tinh thần
sáng tạo và khởi nghiệp là “kiểu chó săn thỏ”. “Bạn không thể trở thành “một nhà kinh
doanh chỉ bằng cách tới trường học được”, ông Lowe nói trong một cuộc phỏng vấn.
“Nếu bạn không có khả năng, bạn sẽ không thể làm việc được. Giống như chó săn thỏ
vậy – ngay khi bạn vừa thả một con chó săn thỏ ra, thì ngay lập tức nó sẽ chạy đuổi
theo con thỏ”. Các nhà phát minh được miêu tả sau đây đã có những ý tưởng hay,
nhưng lại bị mọi người chế nhạo hoặc coi thường. Mặc dù không phải tất cả, nhưng
không hiếm các nhà phát minh đó, cuối cùng đã thành công.
Đừng bỏ qua các sản phẩm bị bỏ rơi
Charles Darrow không phải là người phát minh ra trò chơi Monopoly. Tác giả
thực sự của trò chơi này là một người phụ nữ có tên là Elizabeth Magie Phillips. Bà đã
Ngoài ra, lúc này người Mỹ bắt đầu thích dùng đồ hộp do thực phẩm đóng hộp có chất
lượng cao và dễ dàng vận chuyển, lưu kho. Và các ông chủ cửa hàng tạp hoá thì ngần
ngại không muốn lắp các ngăn lạnh mới để bảo quản sản phẩm đông lạnh của
Birdseye. Nhưng Birdseye không đầu hàng. Ông vay tiền mở một nhà máy sản xuất
thực phẩm đông lạnh của riêng mình. Sau thời gian khá dài chiến đấu chống lại nguy
cơ phá sản luôn rình rập, vào năm 1929, Birdseye đã bán công ty của mình cho Postum
(sau này là General Foods). Với sự tiếp sức của hoạt đông tiếp thị tại General Food,
sản phẩm thực phẩm đông lạnh mang nhãn hiệu Birds Eye bắt đầu được bày bán ở
nhiều cửa hàng tạp hoá.
Súng ngắn Colt
Samuel Colt đã từng đam mê súng ngắn hơn bất cứ cậu bé nào thời kỳ đầu thế
kỷ 19 ở Mỹ, nhưng ngành công nghiệp sản xuất súng ở Mỹ lại không quan tâm tới loại
vũ khí mới gọi là súng lục ổ quay. Là con trai chủ một nhà máy dệt, Colt trở thành
thương gia đi biển ở tuổi 15. Trong chuyến đi tới Ấn độ, Colt nhìn thấy một thứ vũ khí
làm cậu say mê: một khẩu súng có thể nhả đạn nhiều lần mà không cần lên đạn. Trên
chuyến tàu trở về Mỹ, Colt bắt đầu đẽo mẫu súng lục cải tiến. Năm 1831, anh chàng
Colt 18 tuổi tìm cách chế tạo những khẩu súng lục ổ quay, nhưng không có tiền và
việc làm, cậu đành từ bỏ dự án này và quay lại làm việc cho cha mình. Cuối cùng, Colt
cũng tích cóp được đủ tiền để thuê thợ chế tạo mẫu súng lục mới. Năm 1836, ông đăng
ký bản quyền khẩu súng lục ổ quay và xây dựng nhà máy sản xuất loại súng này. Tuy
nhiên khi đó, nhà máy của ông chỉ có rất ít khách hàng. Cục quân nhu của quân đội và
hầu hết các nhà sản xuất súng ở Mỹ đều hài lòng với khẩu súng hỏa mai và súng lục
bắn từng phát một. Họ cho rằng khẩu súng ổ quay của Colt không đáng tin cậy và quá
phức tạp. Chính phủ Mỹ đặt mua súng của ông, nhưng không đủ để ông duy trì hoạt
động của công ty, vì thế đến năm 1842, Colt buộc phải đóng cửa nhà máy. Thế nhưng
có một vài sĩ quan quân đội, trong đó có tướng Sam Houston, nhận ra rằng khẩu súng
lục ổ quay của Colt rất hữu dụng trong những trận chiến chống lại một lực lượng đông
hơn. Sau đó, quân đội đặt mua súng của Colt, và chỉ trong một thập kỷ, ông đã trở
thành triệu phú. Ông viết về nỗi thất vọng của mình với tư cách là một nhà phát minh
trong một bức thư sai nhiều lỗi chính tả và ngữ pháp cho tướng Houston như sau: “Tôi