Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by [email protected] Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
116
Hồi thứ chín
Nơi nào chẳng gặp nhau
Câu nói của Lý Tầm Hoan làm cho gã thiếu niên hơi khựng nhng rồi gã lại cời
sằng sặc:
- Thật là thú vị, chiếc áo lạnh của các hạ lại có hai con mắt.
Lý Tầm Hoan lại mỉm cời điềm đạm:
- Nếu chiếc áo của tại hạ không có hai con mắt thì làm sao thấy đợc thanh kiếm
báu của các hạ? Bởi vì thanh kiếm đó đợc đa từ phía sau lng.
Mặt gã thiếu niên biến đổi từ xanh đến đỏ, bây giờ lại đến màu xám xịt, hai tay
gã nắm cứng run run. Gã đang bực tức lắm...
Long Tiêu Vân xoa tay cời lớn cố làm cho khảo lấp:
- Đùa nh thế đã cha? Hà hà, đời nào thiếu trang chủ của " Tàng kiếm sơn trang
" không hề tiếc kiếm báu, mà Lý thám hoa cũng đời nào tiếc chiếc hồ câu!
Nghe ba tiếng " Lý thám hoa ", gã thiếu niên áo gấm vụt biến sắc, đôi mắt đang
trừng trừng ngó Lý Tầm Hoan nh hớt hãi dời xuống trân trối nhìn con dao nhỏ.
Lý Tầm Hoan cũng cau mày:
- A... thì ra Du thiếu hiệp đây sao?
Long Tiêu Vân gật đầu cời:
- Phải, đây là Du Long Sinh, công tử của Tàng kiếm lão nhân mà cũng là đệ tử
duy nhất của Tàng long kiếm khách Thiên Sơn Tuyết Ưng Tử tiền bối đấy.
Lý Tầm Hoan gật đầu:
- Quả là một danh gia đệ tử!
Ngay lúc đó có một ngời xông vô hằn học:
- Ai giết Khu Độc ? Ai giết Khu Độc thế ?
Lý Tầm Hoan quay lại thấy một lão già cao lớn, hàm râu tha để lộ chiếc miệng
thật rộng, sát khí đằng đằng đúng là " Thiết diện vô t ".
Lý Tầm Hoan cời cời:
- Tôi đây, Triệu đại gia!
Triệu Chính Nghĩa dậm chân:
- Các hạ đã ra biên giới rồi còn trở về làm chi nữa?
Lý Tầm Hoan mỉm cời:
- Nhớ Triệu đại gia mà. Nhớ quá về thăm một chút không đợc ?
Triệu Chính Nghĩa tức tối đến cực điểm nói với Long Tiêu Vân:
- Thấy không... bạn của tứ gia nh thế đó, đợc rồi, đã gây tai họa thì tự lo lấy!
Long Tiêu Vân cời hòa:
- Có gì cứ nói, chuyện gì mà đại ca phải giận dữ nh thế?
Triệu Chính Nghĩa trừng trừng mắt:
- Nói gì bây giờ? Đối phó với một Mai Hoa Đạo đã điên đầu rồi, bây giờ lại đến
" Thanh ma " Y Khốc thì ai chịu nổi...!
Lý Tầm Hoan gật gù:
Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by [email protected] Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
118
- Phải rồi, Thanh ma Y Khốc dữ lắm, nhất định hắn sẽ tìm đến làm cỏ ở đây, kẻ
thức thời tránh trớc là vừa.
Triệu Chính Nghĩa giận quá bỏ đi.
Du Long Sinh cời khẩy:
- Triệu đại gia già rồi mà tính tình nóng nảy quá. Thanh ma Y Khốc mà sợ gì dữ
vậy. Không đợi hắn đến mà xem phi đao của Lý thám hoa!
Lý Tầm Hoan cũng cời:
- Du thiếu hiệp muốn xem thì cũng không cần phải đợi Thanh Ma Y Khốc đến!
Du Long Sinh mím môi định nói một câu gì nữa, nhng lại liếc vào ngọn tiểu
đao nơi tay của Lý Tầm Hoan rồi quay mặt bỏ đi luôn.
Long Tiêu Vân hình nh muốn theo kêu lại nhng lại đứng lại lắc đầu:
- Hiền đệ, không muốn kết bạn với họ thì thôi, chọc giận họ làm gì?
Lý Tầm Hoan cời:
- Họ đã xem đệ không ra gì rồi, có chọc giận họ hay không cũng thế thôi. Những
con ngời nh thế có đi cùng là đỡ mắt.
Lý Tầm Hoan hỏi:
- Chứ ở đâu?
Long Tiêu Vân nói:
- Cứ tối là đến với Thi Âm. Hiền đệ cũng nên đến an ủi Thi Âm, vì dù sao nàng
cũng là đàn bà. Vả lại nàng cũng có biết Vân Nhi quá ác, nàng không giận hiền đệ
đâu.
Lý Tầm Hoan gợng cời:
- Nhng đã đến đây cũng nên ghé ngang Lãnh Hơng Tiểu Trúc để đệ nhìn lại
nơi xa một chút. Mà cũng cha biết chừng bây giờ Lâm Tiên Nhi cô nơng ở đó
cũng nên...
Long Tiêu Vân gật đầu:
- Cũng đợc, xem chừng đêm nay không thấy mặt nàng là hiền đệ khó ngủ lắm
đó?
Lý Tầm Hoan cời không nói...
Nhng tia mắt họ Lý lại ngời ngời nh chợt phát giác đợc một việc gì bí mật...
***
Lãnh Hơng Tiểu Trúc quả không có một ai.
Vừa vào đến đó, Lý Tầm Hoan đã dẫm phải kí ức mời năm về trớc.
Tất cả những gì trong gian phòng này đều không thay đổi, từ chiếc ghế đến mặt
bàn, vị trí vẫn y nguyên, nghiên ống mực của mời năm xa còn nằm đó...
Lý Tầm Hoan cảm thấy nh sống lại những ngày xa lắm, ngày mà nàng và chàng còn
đua nhau thử đếm hoa mai, ngày mà chàng âu yếm phủ trên vai nàng chiếc hồ cầu và
khẽ ngâm những câu thơ tình tứ...
Bầy giờ muốn sớm quên lại không làm sao quên đợc, nh thế chàng sẽ không
viết nó ra làm chi để bây giờ phải nặng lòng.
Ngoài trời tuyết lại lả tả rơi. Hoa tuyết lách tách bên khung cửa sổ nh giọng thì
thầm tỉ tê của ngời ngọc...
Lý Tầm Hoan bất giác thở dài:
Tiểu Lý phi đao Nguyên tác : Cổ Long
Typed by [email protected] Convert to PDF by Minh Chinh http//www.vietkiem.com
Long Tiêu Vân cời:
- Bọn này cũng không bảo nàng thế, nhng nàng lại nói...
Long Tiêu Vân nói cha dứt câu, chợt nghe ngoài cửa có tiếng kêu hối hả:
- Tứ gia... tứ gia...
Long Tiêu Vân bớc ra cau mày:
- Chuyện gì thế?