tư tưởng hồ chí minh về vấn đề giáo dục và đào tạo - Pdf 13

TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGÂN HÀNG THÀNH PHỐ
HỒ CHÍ MINH
TIỂU LUẬN:
TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ VẤN ĐỀ GIÁO
DỤC VÀ ĐÀO TẠO
Giảng viên: Hồ Trần Hùng
Lớp tín chỉ: ML005_1_25KT_2_T03
Họ và tên: Lê Như Quỳnh
Mã SV: 030525090193
Chủ tịch Hồ Chí Minh-vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam là một nhà
chính trị, nhà văn hóa vô cùng kiệt xuất, Người đã để lại cho nhân loại một tài sản
vô giá, trường tồn và bất diệt, đó chính là “Tư tưởng Hồ Chí Minh”. Tư tưởng ấy
đã trở thành kim chỉ nam, ngọn cờ soi đường cho Đảng và nhân dân ta tiến lên xây
dựng và phát triển đất nước với mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng,
dân chủ, văn minh. Và trong di sản to lớn ấy thì “Tư tưởng Hồ Chí Minh về vấn đề
giáo dục và đào tạo” là một bộ phận có giá trị rất quan trọng về mặt lý luận và thực
tiễn. Tư tưởng đó không chỉ là cơ sở lý luận cho việc xác định chiến lược đào tạo
con người, chủ trương, đường lối chỉ đạo phát triển nền giáo dục Việt Nam của
Đảng ta qua các thời kỳ cách mạng mà còn là những bài học, những kinh nghiệm
thực tiễn giáo dục hết sức sinh động, thiết thực và hiệu quả đối với người làm công
tác giáo dục nói riêng, ngành giáo dục nói chung hiện nay.
Ngay sau khi đất nước độc lập, trong thư gửi học sinh nhân ngày khai giảng đầu
năm, Người viết: “Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt
Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được
hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu”. Có thể thấy
chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm đến vấn đề giáo dục, đào tạo, rèn luyện con
người, bởi vì theo Người thì con người vừa là mục tiêu, vừa là động lực của cách
mạng và là trung tâm trong chiến lược phát triển kinh tế-xã hội của đất nước; và để
đào tạo ra những nhân tài cho quốc gia, dân tộc thì giáo dục là biện pháp quan
trọng bậc nhất.
Quan điểm của Hồ Chí Minh về mục tiêu của giáo dục:

để lấy bằng cấp, học theo lối nhồi sọ. Bởi lẽ theo Người, một con người có tài
không đức hay có đức mà không tài thì một là sẽ gây hại cho xã hội hoặc hoàn toàn
không có ích gì cả. Cái tài ở đây chính là tri thức, kỹ năng, khả năng vận dụng lý
luận vào thực tiễn, làm cho đất nước phát triển, nhân dân ấm no. Còn cái đức mà
Hồ Chí Minh muốn hướng tới chính là đạo đức cách mạng, yêu nước nồng nàn,
kiên cường, dũng cảm; thực hiện cần, kiệm, liêm, chính; sống có nhân nghĩa, đạo
lý; chống lãng phí, tham ô;…Chỉ có những người như vậy mới có đủ khả năng để
đưa nước ta thực sự tiến lên con đường chủ nghĩa xã hội với mục tiêu dân giàu,
nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
Quan điểm của Hồ Chí Minh về phương pháp giáo dục:
-Phương pháp đối thoại.
Hồ Chí Minh cho rằng trong giáo dục và đào tạo cũng cần phải có quan điểm
dân chủ, tránh lối dạy nhồi sọ; cần phải có quá trình tiếp thu, đối thoại, đóng góp ý
kiến, phản hồi để nâng cao chất lượng dạy và học, tránh xảy ra mâu thuẫn do thiếu
công bằng, dân chủ. Tuy nhiên không được nói gàn, nói vòng quanh.
-Phương pháp học đi đôi với hành.
Theo Hồ Chí Minh thì học phải có liên hệ với thực tế, lý luận phải gắn liền với
thực tiễn. Lý luận mà không có thực tiễn để chứng minh thì chỉ là lý luận suông,
thực tiễn mà không có lý luận soi đường thì cũng chỉ là thực tiễn mù quáng. Giống
như Bác đã từng căn dặn: “Các cháu học sinh không nên học gạo, không nên học
vẹt Học phải suy nghĩ, học phải liên hệ với thực tế, phải có thí nghiệm và thực
hành. Học với hành phải kết hợp với nhau”.
- Phương pháp phù hợp với điều kiện giáo dục và đối tượng giáo dục
Hồ Chí Minh cho rằng giáo dục phải phù hợp với trình độ văn hóa, thói quen
sinh hoạt, ý muốn và tình hình thực tế của quần chúng. Nếu không sẽ rất dễ dẫn
đến xa rời quần chúng nhân dân, không hiểu được tâm tư nguyện vọng của dân, từ
đó không thu được kết quả như mong đợi. Hồ Chí Minh còn chú trọng đến việc kết
hợp hài hòa các hình thức giáo dục khác nhau, không tuyệt đối hóa vai trò của bất
kì hình thức giáo dục nào, đặc biệt là kết hợp giáo dục trong gia đình, nhà trường
và ngoài xã hội.

xã hội tham gia vào sự nghiệp giáo dục; huy động nguồn lực cho giáo dục nước
nhà;… Trong công tác quản lý giáo dục, Người đã chỉ thị “phải đi sâu vào việc
điều tra nghiên cứu, tổng kết kinh nghiệm, chủ trương phải cụ thể, thiết thực, đúng
đắn”.
Tư tưởng Hồ Chí Minh về giáo dục và đào tạo không chỉ bó hẹp trong vấn đề
giáo dục tri thức mà còn bao quát, sâu xa về vấn đề con người và dân tộc. Tư tưởng
đó là sự chắt lọc tinh hoa văn hóa dân tộc của nhân loại, mang đậm hơi thở của
cuộc sống và đến nay vẫn còn nguyên giá trị, vẫn tỏa sáng tính cách mạng, tính
nhân dân và tính dân tộc sâu sắc. Hơn 50 năm qua, quán triệt tư tưởng của Người,
Đảng ta hết sức quan tâm đến giáo dục, coi giáo dục là quốc sách hàng đầu, là nền
tảng và động lực của sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Nước ta đã
đạt chuẩn quốc gia về xóa nạn mù chữ và phổ cập giáo dục, trình độ dân trí được
nâng cao. Mở rộng hệ thống trường học, đưa trường học đến với người dân các
thôn bản và vùng sâu vùng xa; quy mô và cơ sở vật chất giáo dục được phát triển.
Chất lượng giáo dục ngày càng được nâng lên, hạn chế được một số tiêu cực nổi
cộm. Và trong tương lai, tư tưởng ấy vẫn sẽ được Đảng vận dụng với mục tiêu: tạo
chuyển biến cơ bản về chất lượng giáo dục; thực hiện giáo dục toàn dân, toàn diện;
đổi mới nội dung, chương trình, phương pháp giáo dục theo hướng chuẩn hóa, hiện
đại hóa; hoàn thiện hệ thống cơ chế, chính sách, phát hiện, đào tạo, bồi dưỡng, sử
dụng nhân tài; thực hiện công bằng xã hội trong giáo dục;…
Hoàn thành thắng lợi công cuộc đào tạo và bồi dưỡng nhân tài, đẩy mạnh và
phát triển toàn diện sự nghiệp giáo dục trong công cuộc đổi mới hôm nay là chúng
ta đã góp phần thực hiện ham muốn tột bậc của vị lãnh tụ kính yêu, vị cha già dân
tộc “làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do,
đồng bào ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành” và nhanh chóng đưa
nước ta “sánh vai với các cường quốc năm châu”.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status