Tiểu luận - Giữ gìn và phát huy văn hoá nghệ thuật - Pdf 19

1
Tiểu luận cuối khoá
MỞ ĐẦU
1. Tính cấp thiết của đề tài.

Trong thời đại ngày nay khi kinh tế ngày càng phát triển và các
quốc gia trên thế giới ngày càng xích lại gần nhau thì văn hoá dân tộc
ngày càng trở thành trung tâm của sự chú ý nó là sợi chỉ đỏ xuyên
suốt toàn bộ lịch sử của mỗi dân tộc, nó làm nên sức sống mãnh liệt,
giúp cộng đồng dân tộc Việt Nam vượt biết bao sóng gió và thác
ghềnh tưởng chừng không thể vượt qua được, để không ngừng phát
triển và lớn mạnh.
Vai trò văn hoá đã được Đại Hội VIII khẳng định “ văn hoá là
nền tảng tinh thần của xã hội, vừa là mục tiêu vừa là động lực thúc
đẩy sự phát triển kinh tế –xã hội”kết tinh những giá trị tinh thần cốt
lõi và đặc sắc có tính bền vững và trường tồn trong lịch sử của dân
tộc. Văn hoá nghệ thuật là hệ cốt lõi của nền văn hoá trong sự phát
triển nối tiếp của nhiều thế hệ giá trị bản sắc văn hoá nghệ thuật luôn
được trao truyền phát triển, làm cơ sở cho sự định hướng phát triển
văn hoá dân tộc.
Trong xu thế gần đây một xu thế giao lưu hội nhập - một cơ
chế đang vận hành trong lòng xã hội bản sắc văn hoá Việt Nam đang
đối diện với những khó khăn lớn, thậm chí có nguy mai một mất bản
sắc dân tộc Việt Nam . Hơn bao giờ hết nhiệm vụ giữ gìn bản sắc văn
hoá dân tộc. Vấn đề giữ gìn giá trị truyền thống tốt đẹp được đặt gia
cấp bách cho mỗi con người Việt Nam và chung cho cả cộng đồng.
Là một loại hình đặc thù báo chí ra đời do nhu cầu khách quan
của xã hội đã phát triển đến một trình độ nhất định của văn minh nhân
loại.Vai trò của báo chí giữ một vị trí quan trọng: Nó vừa là công cụ
truyền bá văn hoá vừa là một sản phẩm một thành tố văn hoá. Nó
1

khuôn khổ một tiểu luận nhỏ, người viết không có điều kiện nghiên
cứu sâu vào toàn bộ nội dung thông tin trên tất cả các báo mà chỉ xin
2
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
3
Tiểu luận cuối khoá
lựa chọn một ấn phẩm “ Thanh Niên” nghiên cứu trong thời gian từ
1/11/ 2005 đến 1/12/ 2006.
3. Mục đích ý nghĩa nghiên cứu.

Với chức năng phản ánh hiện thực, báo chí đã ghi nhận khá
sinh động những biến chuyển của đời sống xã hội. Khi đặt vấn đề
nghiên cứu đề tài “ giữ gìn và phát huy văn hoá nghệ thuật” trên báo
Thanh Niên: tôi mong muốn tìm hiểu một cách tương đối cụ thể, kỹ
lưỡng, những đóng góp của báo chí đối với sự vận động phát triển
của các giá trị văn hoá nghệ thuật truyền thống tốt đẹp, qua đó khái
quát xác định vai trò của vị trí báo chí trong việc giữ gìn và phát huy
bản sắc văn hoá nghệ thuật của dân tộc. Trên cơ sở những tư liệu cụ
thể được sưu tầm trên báo chí, việc nghiên cứu báo chí cũng sẽ hình
thành những phác hoạ về xu hướng vận động của nền văn hoá nghệ
thuật dân tộc trong thời kỳ đổi mới, từ đó xác định những bước đi phù
hợp cho báo chí.
Việc nghiên cứu một số đặc điểm có hình thức thể hiện của tác
phẩm báo chí. Kết quả nghiên cứu thực tiễn để chúng tôi có sự đánh
giá chính xác về những bài học kinh nghiệm và mạnh dạn đề xuất một
số giải pháp thiết thực góp phần nâng cao hiệu quả của các hoạt động
báo chí giúp báo chí thực hiện tốt hơn chức năng “văn hoá nghệ
thuật” của dân tộc
4. Phương pháp nghiên cứu.


VĂN HOÁ VIỆT NAM – NHẬN THỨC VÀ QUAN ĐIỂM
1. Văn Hoá Và Bản Sắc dân tộc .

1.1 Khái niệm .

Có thể nói trong lịch sử phát triển nhân loại, chưa bao giờ vấn
đề bản sắc văn hoá dân tộc được đặt ra cấp bách và toàn diện như hiện
nay – tiếp cận xã hội với bất cứ lĩnh vực nào từ bất cứ khía cạnh, góc
độ nào cũng động chạm đến, đều nhận thấy dấu ấn của bản sắc văn
hoá dân tộc. Điều đó chứng tỏ rằng bẳn sắc văn hoá dân tộc là một
lĩnh vực rộng lớn của đời sống xã hội.
Đã có rất nhiều định nghĩa khác nhau về văn hoá nhưng phần
lớn các định nghĩa không loại trừ, bác bỏ nhau mà còn bổ sung hỗ trợ
cho nhau.
Những học giả phương tây họ cho rằng “văn hoá”là toàn bộ
phức thể bao gồm hiểu biết, tín ngưỡng, nghệ thuật, đạo đức, luật
pháp, phong tục, nhưng khả năng và tập quán khác mà con người có
được với tư cách là một thành viên của xã hội. Bởi họ cho rằng văn
hoá là hướng về trí lực và vươn lên, sự phát triển tạo thành văn minh
(cơ sở lý luận - Trần Quốc Vượng)
Trần Ngọc Thêm đưa ra một định nghĩa “văn hoá” là một hệ
thống hữu cơ các giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo và
tích luỹ qua quá trình hoặt động thực tiễn trong sự tương tác giữa con
người và môi trường tự nhiên và xã hội (cơ sở lý luận – Trần Ngọc
Thêm ).
Trong cuốn hỏi và đáp về văn hoá Việt Nam bản sắc văn hoá
dân tộc được định nghĩa là “hệ thống những đặc tính bên trong, những
sắc thái riêng có tính nguồn gốc gắn với những đặc tính của chủ thể,
6
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí

khuôn mặt mới của nền văn minh trí tuệ. Mỗi dân tộc không muốn tụt
hậu, bằng những định hướng khác nhau trước sau đều hoà mình vào
7
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
8
Tiểu luận cuối khoá
bước tiến chung của thời đại. Đó là quá trình giao lưu và phát triển nó
chi phối và ngày càng có ảnh hưởng sâu sắc đến mọi lĩnh vực của đời
sống xã hội, các quốc gia dân tộc “ toàn cầu hoá” đã đang là một quá
trình tất yếu khách quan trong lịch sử nhân loại.
Nằm ở vị trí ngã tư đường, của sự giao lưu khu vực ĐNA và
Thế Giới , là một trong cái nôi của nhân loại, từ hàng ngàn năm qua.
Do điều kiện lịch sử của địa lý, Việt Nam đã trở thành một trong
những đầu mối giao lưu quốc tế với nền văn hoá lớn của nhân loại
như Trung Quốc, Ấn Độ và sau này là Pháp - Nga- Nhật- Mỹ …
Chính những mối giao lưu đó đã tạo ra cho dân tộc ta một truyền
thống tư duy mở, dựa trên nền văn hoá bản địa, có màu sắc riêng với
hệ giá trị truyền thống độc đáo. Văn hoá Việt Nam không chối từ mọi
cuộc tiếp xúc giao lưu, qua đó tiếp thu có chọn lọc nhiều nét tinh hoa
của nền văn hoá nhân loại. Đó là cơ sở thuận lợi để chúng ta tiếp thu
nhạy bén những văn hoá và thành tựu khoa học của thế giới.
Trong xu thế phát triển của thế giới với một xuất phát điểm thấp
về trình độ khoa học công nghệ, Việt Nam đang thực thi chính sách
mở cửa đa dạng hoá đa phương hoá các quan hệ đối ngoại phục vụ
cho công cuộc đổi mới đất nước trên tinh thần “ Việt Nam muốn làm
bạn với tất cả các nước ”. Nền văn hoá dân tộc cho chúng ta khả năng
đón nhận và biến đổi văn hoá mới của cuộc cách mạng khoa học công
nghệ. Nó đang diễn ra mạnh mẽ trên quy mô toàn cầu hoá. Bởi vậy,
yêu cầu đặt ra là gìn giữ bảo vệ, phát huy những giá trị bản sắc của
dân tộc cần đẩy mạnh phát triển và quý trọng truyền thống văn hoá

Ngày 14/1/1993 lần đầu tiên Đảng ta ra một nghị quyết có nội
dung riêng về văn hoá được ban chấp hành TW khoá VII thông qua về
một số nhiệm vụ trách nhiệm văn hoá văn nghệ những năm trước mắt,
xây dựng vai trò quan trọng của văn hoá là nền tảng tinh thần của xã
hội đồng thời là mục tiêu chủ nghĩa xã hội.
9
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
10
Tiểu luận cuối khoá
Từ những đánh giá và khẳng định vai trò của văn hoá và bản
sắc văn hoá dân tộc trong xã hội. Đảng và nhà nước ta đề ra nhiều giải
pháp , phương hướng phù hợp, hỗ trợ cho sự nghiệp giữ gìn và phát
huy bản sắc tốt đẹp độc đáo của văn hoá dân tộc Việt Nam.
2.2 Phương hướng gìn giữ phát huy bản sắc văn hoá dân tộc Việt Nam.

Sự vận động của văn hoá nằm trong dòng chảy chung của lịch
sử dân tộc.Để xây dựng một bản sắc Việt Nam phù hợp với trình độ
phát triển của một đất nước, Đảng và nhà nước ta xác định phương
hướng “ phát triển những truyền thống tốt đẹp của văn hoá dân tộc và
hấp thụ những cái mới của văn hoá tiến bộ thế giới”. Phát triển và
hấp thụ là những nguyên tắc rất quan trọng làm cho văn hoá Việt Nam
không sa vào chủ nghĩa dân tộc thuần tuý và có bản lĩnh vững vàng để
không đánh mất bản sắc riêng trong giao lưu văn hoá . Nhiều giải
pháp cùng với những chính sách về văn hoá đã được đề ra trên cơ sở
sự hiểu biết, nắm vững và tôn trọng quy luật, phát triển nội tại của nền
văn hoá dân tộc.
Nền văn hoá Việt Nam có những nguyên lý riêng của nó. Muốn
gìn giữ và phát triển, hoàn thiện và nâng cao sự kế thừa truyền thống
không phải là giữ nguyên trọn vẹn “ cái gốc” xưa, bê nguyên si những
giá trị của thời đại trước, mà là sự kế thừa có chọn lọc, có phê phán và

hoá.
Tóm lại đường lối văn hoá của Đảng ta luôn nhất quán .Văn
hoá là nền tảng tinh thần của xã hội, vừa là mục tiêu vừa là động lực
phát triển kinh tế xã hội. Những chủ trương chính sách kịp thời của
Đảng và nhà nước đã góp phần tạo điều kiện thuận lợi cho văn hoá
phát triển theo đúng định hướng dân tộc, khoa học và nhân văn.
.
11
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
12
Tiểu luận cuối khoá
CHƯƠNG II
BÁO CHÍ VỚI VAI TRÒ GÌN GIỮ VÀ PHÁT HUY
BẢN SẮC VĂN HOÁ NGHỆ THUẬT
1. Mối quan hệ với báo chí việt nam và bản sắc văn hoá dân
tộc.

Báo chí ra đời cách đây hơn 100 năm. Mặc dù là sản phẩm
thành tựu của văn hoá phương tây du nhập vào. Nhưng không ai có
thể phủ nhận được thực tế là phương tiện truyền thông nhằm mục đích
phục vụ cho nhu cầu xã hội Việt Nam đang vận động và phát triển đã
nhanh chóng vượt lên vai trò thông tin thương mại đơn thuần để bước
vào địa hạt chính trị và văn hoá - hiểu theo nghĩa hẹp của khái niệm
này.Cho đến nay vẫn còn có nhiều ý kiến khác nhau về chức năng của
phương tiện thông tin của nó. Với chức năng này thông tin đại chúng
mang đến cho con người biết bao điều mới mẻ về mọi lĩnh vực trong
đời sống xã hội: từ kinh tế chính trị đến kinh tế xã hội. Như vậy thông
tin đại chúng đã thực hiện chức năng nhận thức văn hoá. Cơ chế vận
động của văn hoá vừa tĩnh vừa động, với tư cách là một biểu trưng
của một cộng đồng, một không gian, một thời kỳ lịch sử, văn hoá

không thể trang bị một hệ thống tri thức lịch sử – văn hoá như trong
trường học, nhưng báo chí lại có khả năng thẩm định và cổ vũ cho
những giá trị lịch sử văn hoá, tạo môi trường thuận lợi cho việc hình
13
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
14
Tiểu luận cuối khoá
thành ý thức lịch sử của dân tộc.Thông tin báo chí tham gia đáng kể
vào việc hình thành cách tư duy nhận thức hành động của con người
hiện đại và cả xu hướng vận động của toàn xã hội.
Trong mối quan hệ với bản sắc văn hoá dân tộc, báo chí chịu
ảnh hưởng sâu sắc từ trong bản chất hệ thống, và cũng là phương tiện
hữu hiệu có vai trò quan trọng góp phần giữ gìn và phát huy bản sắc
văn hoá Việt Nam.
2 . nhiệm vụ của báo chí trong việc gìn giữ và phát huy bản
sắc văn hoá việt nam.

Báo chí là phương tiện thông tin đại chúng thiết yếu với đời
sống xã hội . Không phải ngẫu nhiên mà các nhà chính trị, các nhà
cách mạng đã dành cho báo chí sự quan tâm lớn . Vai trò chức năng
của hệ thống quyền lực thông tin này được LÊ NIN xác định “ không
những là người tuyên truyền cổ động tập thể , mà còn là người tổ
chức tập thể”.
Từ khi ra đời trong suốt quá trình lãnh đạo cách mạng, lãnh đạo
nhân dân đấu tranh giành độc lập dân tộc và xây dựng đất nước .Đảng
và nhà nước ta luôn đánh giá đề cao vai trò của báo chí “ coi báo chí
như là một công cụ đắc lực để tuyên truyền vận động và tổ chức quần
chúng làm cách mạng”.Báo chí hoạt động trên mọi lĩnh vực của đời
sống xã hội. Trong đời sống văn hoá của đất nước, sự tham gia của
báo chí càng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Chủ Tịch Hồ Chí Minh

thực phổ biến hoạt động văn hoá, phong tục tập quán tốt đẹp của dân
tộc… Hình thành dư luận xã hội lành mạnh, tạo cơ sở cho việc hình
thành nhân cách đời sống tinh thần của con người và xã hội… Dựa
vào lợi thế đặc biệt của mình, báo chí có khả năng đưa các nhân tố
vào văn hoá tinh thần nhân văn thấm sâu vào các lĩnh vực đời sống
15
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
16
Tiểu luận cuối khoá
vào các kế hoạch và chương trình phát triển kinh tế- xã hội của Đảng
và nhà nước.
Báo chí đóng vai trò quan trọng trong việc giao lưu văn hoá.
Nếu sự phát triển là do giao lưu quyết định thì tần số du nhập và xuất
tin tức của một xã hội lại là thước đo nhất định, chính xác nhất nhịp
độ giao lưu văn hoá của xã hội đó. Chính ở lĩnh vực này báo chí phát
huy chức năng “bộ lọc” của văn hoá dân tộc, định hướng giá trị cho
toàn xã hội.
Trong những định hướng lớn về xây dựng và phát triển nền văn
hoá tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc của Đảng và nhà nước có đề ra
nhiệm vụ “phát triển đi đôi với quản lý tốt hệ thống thông tin đại
chúng, nhằm tăng hiệu quả thông tin chất lượng tư tưởng văn hoá của
tổ chức này. Đó là sự định hướng tạo thuận lợi cho báo chí thực hiện
tốt hơn nữa một trong những nhiệm vụ hàng đầu của mình, đã được
đề ra một cách rõ ràng đầy đủ toàn diện trong chỉ thị 22 CT/TW tiếp
tục đổi mới và tăng cường lãnh đạo, quản lý công tác báo chí xuất bản
“góp phần làm lành mạnh xã hội giữ gìn và phát huy những giá trị
truyền thống tốt đẹp, bản sắc và tinh hoa văn hoá dân tộc, tiếp thu
tinh hoa văn hoá nhân loại”.
16
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí

17
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
18
Tiểu luận cuối khoá
loại khác nhau, cùng hướng tới mục đính chính xác bản chất sự vật
hiện tượng. Tính đa nghĩa nhiều mặt cùng với những biến ảo khó xác
định của bản sắc văn hoá dân tộc trong quá trình vận động được nhà
báo chủ động linh hoặt lựa chọn, thể loại tác phẩm để truyền tải nội
dung thông tin mỗi thể loại, với đặc trưng thế mạnh riêng cần được
vận dụng thích ứng trong từng trường hợp cụ thể. Có thể nói gần như
toàn bộ các thể loại báo chí truyền thống đều xuất hiện trong lĩnh vực
thông tin về bản sắc văn hoá dân tộc với tần số khác nhau. Trong thời
điểm và còn tuỳ thuộc vào gu của mỗi người. Theo kết quả khảo sát
của tôi trên báo Thanh Niên có thể nhận thấy cách thức thể hiện vấn
đề bản sắc dân tộc rất khác nhau.
1. Bảng thống kê bài về văn hoá nghệ thuật trên báo TN.
Qua khảo sát báo TN từ 1-11-2005 -> 1-12-2006 số lượng tin
bài về văn hoá khá lớn khoảng 1260 bài.
THỂ LOẠI TỔNG SỐ BÀI TỶ LỆ %
Tin 454 35.9
Phản ánh 215 20
Phóng sự 150 11.8
Phỏng vấn 106 8.4
Phê bình 68 5.4
Trần thuật 56 4.4
Ghi chép 49 3.9
Ký sự 44 3.5
Thư tín 68 5.4
ý kiến 56 4.4
Nhìn vào bảng thống kê ta thấy thể loại tin vẫn giữ vị trí chủ

tin tổng hợp.
Các kiểu tin này thường được dùng phổ biến trên ấn phẩm với
chuyên mục: Tin văn nghệ, thông tin âm nhạc, tin văn nghệ thế giới,
tin nhạc trẻ thế giới Ngoài ra còn có những tin độc lập nội dung
mang tính sự kiện sâu và nhiều khía cạnh.
1.2 Phản ánh .

Phản ánh có số lượng xuất hiện chiếm ưu thế tuyệt đối trên mặt
báo. Bài phản ánh hoạt động thông tin ở báo chí ở tất cả mọi lĩnh vực
19
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
20
Tiểu luận cuối khoá
của đời sống văn hoá nghệ thuật. Xét về hình thức cấu trúc là phản
ánh có nhiều nét tương đồng với một số thể loại khác nhưng nội dung
bài phản ánh không tập trung vào một sự kiện hiện tượng đơn lẻ, mà
xâu chuỗi so sánh đối chiếu giữa các sự kiện hiện tượng có liên quan
để làm sáng tỏ vấn đề theo ý đồ của tác giả.
Thông qua bài phản ánh báo Thanh Niên đã đặc tả được phần
nào nền văn hoá nghệ thuật của nước nhà. Nhiều bài phản ánh đưa ra
được những ưu và nhược điểm của vấn đề và từ đó đưa ra những
hướng khắc phục nhằm mục đích gìn giữ và phát huy bản sắc văn hoá
nghệ thuật của dân tộc, bài viết của Hoài Sơn “ phát hiện đường dây
in lậu quy mô lớn ( 19/11/2005), “ vì sao tìm ra gương mặt nổi bật”
(Dạ Ly-17/11/2005)”.
Đừng để “bình mới, rượu cũ”- Giao Hương báo Thanh Niên
(10/11/2005).
Bài này nó phản ánh được bên cạnh luật xuất bản của những ấn
phẩm văn hoá nhằm gìn giữ được phẩm chất tốt đẹp của bản sắc dân
tộc chống lại những tác phẩm đồi trụy không mang tính nhân văn.

Khoa 18/11/2005 đến 23/11/2005. Bài phóng sự của tác giả Cao Minh
Hiển đã lột tả được những niềm vui, niềm háo hức và những thành
công của các nghệ sỹ của DDVN. DDVN đã chinh phục độc giả bằng
chính nghệ thuật nét đẹp văn hoá bản sắc dân tộc. Không chỉ những
độc giả Việt Nam mà ngay cả độc giả nước ngoài cũng cảm nhận sâu
sắc được nền văn hoá bản sắc dân tộc.
Phóng sự “đi tìm phóng sự của Đặng Thuỳ Trâm” cũng
là một thiên phóng sự dài kỳ của Đặng Ngọc Khoa. Nói lên tấm lòng
của người dân H’rê đi tìm cội nguồn của dân tộc, đi tìm cái tinh hoa
văn hoá.
Phóng sự với bút pháp linh hoạt kết hợp cả tả, thuật, bình đã
đưa đến cho độc giả tiếp cận được văn hoá ở nhiều góc độ khác nhau,
tác động đến ý thức tình cảm của người đọc để giáo dục nhận thức
21
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
22
Tiểu luận cuối khoá
đúng đắn. Cảm xúc trong trường hợp này giữ vai trò rất quan trọng
làm tăng sức truyền cảm và hấp dẫn của tác phẩm.
Có thể nhận thấy phóng sự là thể loại bình linh hoạt ,rất phù
hợp với lĩnh vực bảo vệ và phát huy bản sắc dân tộcViệt Nam.Tăng
cường phóng sự đồng nghĩa với tăng cường chất sống được chuyển
hoá qua cảm xúc của người cầm bút đang là xu hướng phát triển.
1. 4 Phỏng vấn .

Phỏng vấn là hoạt động nền tảng của báo chí đương đại thể
loại nhóm thông tấn, trong đó trình bày cuộc nói chuyện của nhà báo
với một nhóm đối tượng hay một đối tượng trong vấn đề cấp thiết
đang được mọi người quan tâm và có ý nghĩa chính trị xã hội nhất
định. Đối tượng đó thường là những người am hiểu, có uy tín về lĩnh

phê bình nghệ thuật là phê bình tác phẩm nghệ thuật hoặc thơ giúp
công chúng hiểu sâu sắc về tác phẩm nghệ thuật. Nắm bắt được cái
thần của tác giả, hình tượng tác phẩm chỉ ra được cái hay của tác
phẩm. Để công chúng rung động và cảm hoá tác phẩm trước tiên tác
giả phải là người cảm nhận được nghệ thuật, phải am hiểu có kiến
thức sâu rộng từ đó dùng ngôn ngữ sinh động của mình với lý luận
chặt chẽ phân tích được ý nghĩa xã hội và chỉ ra được vị trí của tác
phẩm trong giai đoạn hiện nay nhằm tác động mạnh mẽ đến tư tưởng
người đọc. Cần đánh giá tác phẩm có đáp ứng được nhu cầu của
người đọc hay không?.
Phê bình nó đóng vai trò hết sức quan trọng là cầu nối giữa độc
giả với tác phẩm bởi vậy cần nâng cao và phát triển mạnh thể loại này
giúp công chúng nhận định được đúng hơn về tác phẩm nghệ thuật.
Đồng thời giúp cho tác giả tự hoàn thiện hơn, làm giầu hơn cho nền
văn hoá nước nhà: Bài phê bình “đã có vàng trong mộng phù du”(của
Hạ Anh trên báo thanh niên ra ngày 21/11/2005)cũng phần nào đánh
giá được nền nghệ thuật nước nhà.
1.6Trần thuật .

Trần thuật là một trong những thể loại thuộc báo chí thông tấn
trong đó nhà báo thuật, tả, bình cảm xúc để phản ánh một cách tường
tận, sinh động hấp dẫn diễn biến một sự kiện quá trình diễn ra bằng
23
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí
24
Tiểu luận cuối khoá
cách nhà báo chứng kiến trực tiếp hoặc tham gia trực tiếp vào quá
trình diễn ra sự kiện.
Trần thuật được sử dụng khi có sự kiện chính trị, văn hoá thể
thao nổi bật với đặc tính tổng hợp đan xen hoà quện giao thoa giữa

khác là nó có độ chính xác cao xử dụng phương pháp của tiểu luận có
lập luận chặt chẽ, phân tích lý giải cao. Nhà báo cần căn cứ vào tình
tiết khác nhau để nghiên cứu về nguồn gốc của vấn đề làm sáng tỏ
bản chất của hiện tượng, cần lập luận chặt chẽ và chỉ ra rõ ràng mục
tiêu đề ra. Đây là một loại bài rất phù hợp với vấn đề văn hoá. Qua sự
đánh giá của tác giả có thể làm nổi bật nên bản chất của văn hoá dân
tộc giúp độc giả hiểu sâu hơn về văn hoá nghệ thuật Việt Nam.
Bài ý kiến hay ghi chép của nhà chính luận là loại ghi chép và
nhận xét
của nhà báo, nhà chính luận về một sự kiện hiện tượng có
thật trong xã hội ví dụ:
Nhà báo Xuân Thái (báo Sài gòn giải phóng ). Nói về DDVN
có bài “một nhịp cầu thân thương”.
“Ấn tượng nhất đối với tôi là hình ảnh một số khán giả nữ
người nước ngoài đã khoác lên người chiếc áo dài Việt Nam đến xem,
còn bà con việt kiều ở Úc thì tay bắt mặt mừng.Tất cả như gần lại
trong tình cảm ấm thân thương tôi chợt hiểu DDVN không những
cung cấp một món ăn tinh thần, một bữa đại tiệc văn hoá cho mọi
người trong đó có cộng đồng người việt xa xứ mà còn tạo một nhịp
cầu thân ái để mọi người gặp gỡ giao lưu và hướng về Việt Nam với
khát khao cống hiến cho sự hưng thịnh của đất nước”.
1.8 Ký sự .

Ký sự là một thể loại báo chí trong đó nhân vật, sự kiện, điển
hình thông qua báo chí mang đến cảm xúc thẩm mỹ sâu sắc đối với độ
giả.
25
Nguyễn Thị Hà Lớp: K47HN-Báo chí


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status