SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HÀ NỘI
SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO HÀ NỘI
TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN - ĐỐNG ĐA
TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN - ĐỐNG ĐA
Địa chỉ: 195 Xã Đàn II - Nam Đồng - Đống Đa
Địa chỉ: 195 Xã Đàn II - Nam Đồng - Đống Đa
Điện thoại: 04.35725412; email: [email protected]
Điện thoại: 04.35725412; email: [email protected]
o0o
NẠN BẠO HÀNH TRẺ EM VÀ
XÂM PHẠM DANH DỰ, NHÂN PHẨM
NGƯỜI ĐỒNG TÍNH
(Bài dự thi Cuộc thi Vận dụng kiến thức liên môn để giải quyết
các tình huống thực tiễn dành cho học sinh trung học)
Môn học chính được HS vận dụng trong giải quyết tình huống: Ngữ Văn
Môn học tích hợp: Giáo dục công dân
Nhóm học sinh: 1. Lê Thị Thu Hiền
Lớp 12B6, Ngày sinh: 10/12/1997
2. Nguyễn Bảo Loan
Lớp 12B6, Ngày sinh: 01/05/1997
HÀ NỘI, THÁNG 01-2015
1. Tên tình huống: NẠN BẠO HÀNH TRẺ EM VÀ XÂM PHẠM DANH DỰ,
NHÂN PHẨM NGƯỜI ĐỒNG TÍNH
2. Mục tiêu giải quyết tình huống : Vận dụng kiến thức văn học (viết kịch) và giáo
dục công dân ( pháp luật) để tìm hiểu và tuyên tryền về: luật bạo hành trẻ em, luật
xâm phạm danh dự nhân phẩm của người khá và đặc biệt là áp dụng những luật trên
đối với người đồng tính từ. Qua việc xây dựng một vở kịch nêu ra thực trạng,
nguyên nhân, hậu quả và cách giải quyết vấn đề, từ đó tuyên truyền về pháp luật và
đạo đức sống.
3. Tổng quan nghiên cứu:
chỉ diễn ra thường xuyên mà còn ở mức đáng báo động.
- Nguyên nhân : Cũng giống như bạo hành trẻ em, nguyên nhân khiến tình trạng
này diễn ra thường xuyên có rất nhiều. Nhiều người bị xúc phạm, bị xâm phạm
nhưng lại không dám lên tiếng, hay thậm chí còn không biết như vậy là phạm tội.
Đó là do sự thiếu hiểu biết của người dân về luật pháp. Bên cạnh đó, vấn đề đạo
đức lại một lần nữa trở thành nguyên nhân chủ yếu gây ra tình trạng trên. Nếu
như mọi người biết tôn trọng bản thân mình, tôn trọng người khác, tình trạng
danh dự, nhân phẩm bị xâm phạm có lẽ sẽ không ở mức đáng báo động như hiện
nay.
- Cách giải quyết :
+ Điều 121 bộ luật hình sự qui định: người nào xúc phạm nghiêm trọng danh dự,
nhân phẩm của người khác, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai
năm hoặc bị phạt tù từ một tháng đến ba năm. Phạm tội thuộc một trong các
trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ một năm đến ba năm: phạm tội nhiều lần, đối
với nhiều người, lợi dụng chức vụ, quyền hạn, đối với người thi hành công vụ,
đối với người dạy dỗ, nuôi dưỡng, chăm sóc, chữa bệnh cho mình. Người phạm
tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc
nhất định từ một năm đến năm năm.
+ Điêu 122 bộ luật hình sự qui định: Người nào bịa đặt, loan truyền những điều
biết rõ là bịa đặt nhằm xúc phạm danh dự hoặc gây thiệt hại đến quyền, lợi ích
hợp pháp của người khác hoặc bịa đặt là người khác phạm tội và tố cáo họ trước
cơ quan có thẩm quyền, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm
hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp
sau đây, thì bị phạt tù từ một năm đến bảy năm: có tổ chức, lợi dụng chức vụ,
quyền hạn, đối với nhiều người, đối với ông, bà, cha, mẹ, người dạy dỗ, nuôi
dưỡng, chăm sóc, giáo dục, chữa bệnh cho mình, đối với người thi hành công vụ,
vu khống người khác phạm tội rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng.
Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng,
cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một
khiếm khuyết, sai lầm có thể đã mắc phải.
5. Thuyết minh tiến trình giải quyết tình huống.
- Bước 1 : Xây dựng ý tưởng kịch bản với nội dung như sau :
Câu chuyện xảy ra trong một gia đình làm nghề bán phở. Bà bán phở không có
con, nhận nuôi một cô bé câm, cho cô bé ăn học đàng hoàng. Bà bán phở, cũng xuất
thân từ trại trẻ mồ côi, cũng được nhận nuôi nhưng lại không được đi học, không hiểu
biết về các vấn đề xã hội cũng như pháp luật. Ngày trước bị bạo hành ra sao, hiện tại bà
cũng làm như vậy đối với cô bé câm. Cô bé câm không dám phản kháng, bởi vì sợ hã,
cũng bởi vì rất thương bà bán phở, đồng thời biết ơn vì bà bán phở đã nhận nuôi và cho
cô được đi học. Những người hàng xóm biết rằng cô bé câm bị bạo hành, nhưng mọi
người đều không dám can ngăn hay báo cho cơ quan có thẩm quyền xử lí. Cuộc sống cứ
lặng lẽ trôi đi như thế, cho đến một ngày khác. Cô bé câm thích một chị khác hơn tuổi,
hai đứa trẻ ở bên nhau, chăm sóc cho nhau, việc mà người lớn không làm được. Tình
yêu của những đức trẻ lặng thầm, giống như mầm cây được ươm trồng, cứ lớn dần, lớn
dần. Nhưng chuyện này lại bị người khác biết được. Các bạn học đã xúc phạm hai cô
bé, những người hàng xóm ngồi lê đôi mách rỉ tai nhau câu chuyện với sự khinh bỉ và
miệt thị, dần dần đến tai bad bán phở. Quá giận, bà bán phở đã trở về nhà, khi nhìn thấy
hai đứa trẻ đang bôi thuốc cho nhau, bà đã đánh chúng. Cô bé câm vì bảo vệ người yêu
mà xô xát với bà bán phở khiến bà bán phở bị thương. Sau chuyện đó, người chị lớn kia
đã giảng giải cho bà bán phở hiểu, rằng tình yêu đồng giới không phải tội, người đồng
tính không phải là những con bệnh truyền nhiễm, đồng thời việc làm của chính bà bán
phở, những người bạn và người hàng xóm là vi phạm pháp luật. Bà bán phở nhận ra sai
lầm của mình ,sửa chữa sai lầm.
- Bước 2 : Viết kịch bản.
Vở kịch trên không những nêu lên thực trạng xã hội, tuyên truyền pháp luật mà
còn mang tính chất giáo dục đạo đức con người, gửi gắm nhiều thông điệp. Bên cạnh
những vấn đề bạo hành trẻ, xâm phạm danh dự nhân phẩm con người, đặc biệt là đối
với người đồng tính, vở kịch trên còn truyền tải tới khán giả thông điệp : “Con người
sống trên đời vốn không ai hoàn hảo, bạn có thể vấp ngã, có thể mắc sai lầm. Điều đó
Vở kịch: TÂM SEN
- Nhóm học sinh lớp 12B6 THPT Lê Quý Đôn – Đống Đa
Biên kịch : Nguyễn Bảo Loan, Lê Thị Thu Hiền
Cảnh 1 :
Bối cảnh : Chiều tối - Quán phở
Mẹ nuôi
Cô bé
câm
Khách ăn
Mẹ nuôi
Khách ăn
Mẹ nuôi
Cô bé
câm
(Mẹ nuôi ngồi coi hàng. 1 người khách vào quán ăn phở. Cô bé câm đang lau
bàn bị mẹ gọi ra bê bát bẩn mang vào nhưng vấp phải ghế, ngã, làm vỡ bát)
(Ném cái muôi xuống bàn) Giời ơi là giời! (vừa chửi vừa lao vào túm tóc, dẩy
người) Đi có ba cái bước mà cũng ngã! Mắt mày để sau gáy à? (tạt đầu vài ba
cái) Ơ thế mày định nằm ì đấy nữa à? Không mau bò dậy dọn dẹp cho tao đi cái
đồ lì lợm! Mày điếc đấy à? (túm áo giật) Con này mày càng lớn càng mất dạy!
Lâu lâu không bị ăn đánh nên mày bị ngứa đòn đúng không? (nhìn quanh) Đâu
rồi? Cái gậy của tao đâu rồi? (đi vào trong, cầm gậy đi ra)
(Lúi húi nhặt mảnh bát vỡ) (Hàng xóm xúm vào xem)
(thấy bà mẹ định đánh, chạy vào can, giữ tay bà mẹ nuôi) Bác làm cái gì thế?
Bạn ấy chỉ đánh vỡ có cái bát thôi mà!(cúi xuống đỡ cô bé câm) Cậu có sao
không?
(giằng khách ra, đẩy) Ơ cái con này hay nhỉ? Con tao tao phải dạy, liên quan
chó gì đến mày? Còn ngồi đấy, tao đánh cả mày luôn bây giờ! (lừ mắt)
(Kinh sợ, 1 người hàng xóm vào kéo ra)
yêu
(Ôm cặp sách, đi chậm, khập khiễng)
*TRỜI ĐỔ MƯA*
(Dừng lại, ngửa mặt lên, đưa tay ra hứng, thở nhẹ ra, đưa cặp lên đầu che)
(Đi đằng sau, chĩa ô ra che cho)
(Ngước lên nhìn)
(Cười nhẹ) Sao không mang ô? Dính mưa nhỡ bị ốm thì sao?
(Nhìn, cúi đầu)
Đi nào, không muộn học bây giờ (cầm tay kéo đi)
(Giật mình, rụt tay lại vì bị đau)
(Nhìn) Sao thế? (cầm cổ tay, kéo ông tay áo lên xem, thở dài) Bà ấy lại đánh
em đúng không? (nhíu mày, tức giận) Quá đáng lắm rồi! Đi! Chúng ta lên
phường trình báo!
(Túm tay lại, lắc đầu, cúi gằm mặt xuống)
Em định chịu đựng đến bao giờ nữa? Ngày nào bà ta cũng bắt em làm việc nặng
nhọc lại còn đánh đập, mắng chửi em. Bà ấy chỉ là người nhận nuôi em thôi, bà ấy
không có quyền! (cầm tay lên) Em nhìn xem, bầm tím đến thế này (lỡ tay nắm
chặt quá)
(Đau, nhăn mặt, giật tay lại)
(Bất lực thở dài) Đau lắm à? (ôm vào lòng) Em đừng ép buộc bản thân quá, còn
có chị ở đây mà!
(Giật mình, luống cuống chỉ vào cổ tay ám chỉ muộn giờ học)
Cô bé
câm
Người
yêu
Cô bé
câm
Người
(Cầm tay) Chị không sao (cười)
(Thở phào, nhìn thấy tay người yêu bị xây xước, rách chảy máu, kéo tay áo
Bạn 3
Cô bé
câm
Người
yêu
Cô bé
câm
Người
yêu
Cô bé
câm
lên xem)
Ấy, nhẹ thôi! (xuýt xoa)
(Nhăn mặt, cầm tay người yêu kéo chạy đi)
Cảnh 3 :
Bối cảnh : Khu chợ gần nhà
H.xóm 1
H.xóm 2
H.xóm 1
Mẹ nuôi
H.xóm 1
H.xóm 2
H.xóm 1
H.xóm 2
H.xóm 1
H.xóm 2
Cô bé
câm
Mẹ nuôi
Cô bé
câm
Mẹ nuôi
Người
yêu
Mẹ nuôi
Cô bé
câm
Mẹ nuôi
Cô bé
câm
(Cô bé câm đưa người yêu về nhà, lấy bông băng, thuốc bôi)
(Bước vào, sững sờ, làm rớt làn)
(Hoảng hốt, làm rơi lọ thuốc)
(Lao thẳng vào, cô bé câm sợ hãi, lùi lại, mẹ nuôi túm tóc lôi ra) Mày, mày ra
đây cho tao! (lôi ra, dẩy mạnh xuống đất, vừa đánh vừa chửi) Con khốn nạn!
Tao mất đã công nhặt mày từ trại mồ côi về, cho mày ăn học tử tế như bao người
khác. Mày chưa báo đáp được thì thôi, bây giờ lại còn bôi tro trát trấu vào mặt tao
thế này à? (túm tóc lôi lên)
(Chạy ra gạt tay, bà mẹ nuôi xô cô bé câm ngã dúi về đằng sau) Kìa bác, bác
đừng đánh em ấy nữa, em ấy có làm gì sai đâu mà bác đánh em ấy? (cản lại)
(Giằng co, cố lao về phía trước) Mày bỏ tay ra, tao đánh nó kệ tao! Hôm nay tao
phải đánh chết cái đồ vô ơn kia! Cái loại quái thai như mày thảo nào bị bố mẹ vứt
bỏ! (thấy chị người yêu ra giằng tay liền quay qua) Cái con này, tao bảo mày
bỏ ra cơ mà! À hay là mày thích chịu đòn thay nó hả? Mày thích ăn đòn chứ gì cái
con đồng tính kia? Được rồi, thích thì bà chiều! (giơ tay đánh, đập, đạp) Thích
lên mặt dạy đời tao này! Chết đi này! (đánh liên tục)
yêu
Mẹ nuôi
Ư ư ư (lấy tay vỗ vào lồng ngực, nước mắt giàn giụa, mặt méo xệch đi vì
khóc)
Gậy! Cái gậy của tao đâu! (nhìn quanh, ra góc nhà lấy cây gậy)
(Mắt trợn lên, hoảng loạn, trào nước mắt) Ơ ư
(Cầm gậy xông ra) Mày chết đi !!! (vung gậy lên)
(Lao vào) Aaaaaaaa !!!! (đẩy bà mẹ nuôi ngã đập đầu xuống đất)
(Cô bé câm ngồi xuống, gạt tóc tai bù xù của người yêu, gạt nước mắt)
(Bò dậy nhưng lại ngã, ôm đầu, thấy tay dính đầy máu) M-máu !!
(Ngẩng lên thấy đầu bà mẹ nuôi chảy nhiều máu, chạy lại đỡ đầu dậy)
Bác !!
(Trợn mắt nhìn) M-mày (nhăn mặt, cắn môi) Tao không cần mày giúp!! Bỏ
tao ra!! (đẩy cô bé câm)
Bác hãy ngồi yên để em ấy sơ cứu cho bác! Nhanh lên, em mau mang hộp thuốc
ra đây! (Lại gần đỡ bà mẹ nuôi)
Mày tránh ra, đừng có lây bệnh cho tao! (đẩy ra)
Sao bác lại nói thế? Đồng tính không phải là bệnh, càng không thể lây được.
Vớ vấn, không phải bệnh thì sao nó lại lây sang con kia?
Bác ạ, đồng tính là người có cảm giác hấp dẫn về tình cảm, thể chất với người
cùng giới. Đó không phải là căn bệnh cho nên cũng không thể lây lan hay truyền
nhiễm được. Chúng cháu cũng yêu thương nhau như bao người khác thôi nhưng
tại sao tình yêu của bọn cháu lại bị cấm đoán, bị phân biệt đối xử như vậy?
(nghẹn giọng) Chính sự thiếu hiểu biết và quan niệm cổ hủ của những người như
bác đã gây nên những thương tổn nghiêm trọng cho người đồng tính. Còn nữa,
bác có biết rằng mình đã phạm tội bạo hành và lạm dụng sức lao động trẻ vị thành
niên không? Theo như điều 110 bộ luật hình sự, qua những hành động vừa rồi bác
có thể bị phạt tù từ 1 - 3 năm tùy theo mức độ thương tích mà bác đã gây ra cho
em ấy (cầm tay bà mẹ nuôi)
(gạt tay ra) Vớ vẩn! Con tao tao dạy! Tại sao tao phải đi tù !? (quát lớn)