TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ TP. HỒ CHÍ MINH
KHOA QUẢN TRỊ KINH DOANH
MÔN: VĂN HÓA DOANH NGHIỆP VÀ ĐẠO ĐỨC KINH DOANH
o0o
ĐỀ TÀI:
MẠI DÂM
VẤN NẠN NHỨC NHỐI CỦA CỘNG ĐỒNG
GVHD: TS. HUỲNH THANH TÚ
Lớp: Cao Học QTKD Đêm 7 – K22
NHÓM 4
TP. HỒ CHÍ MINH – Tháng 04/2014
CHỦ THỂ: TRAI BAO, GÁI BAO - NHỮNG NGƯỜI LÀM NGHỀ BÁN DÂM
Mại dâm là hiện tượng phổ biến và được báo chí nói đến khá nhiều trong xã hội.
Khi nhìn về nghề nghiệp này, thông thường cộng đồng thường có cái nhìn rất khắt khe và
“kết tội” những cá nhân này là những người đi ngược luân thường đạo lý, gây tổn hại về
giá trị đạo đức, phá hoại hạnh phúc bao gia đình khiến tan cửa nát nhà, là virus lan truyền
các căn bệnh xã hội, là vấn nạn nhức nhối của cộng đồng…
Thế nhưng, có phải rằng những người đang hành nghề bán dâm thật sự là “những
tội đồ”? Hãy một lần lắng nghe câu chuyện của họ để hiểu hơn về họ, về công việc của
họ và những đánh giá khách quan, công bằng hơn.
A. NHỮNG NGƯỜI BÁN DÂM – CHÚNG TÔI LÀ AI?
Mại dâm, làm đĩ hay bán dâm là hoạt động dùng các dịch vụ tình dục ngoài hôn
nhân giữa người mua dâm và người bán dâm để trao đổi với tiền bạc, vật chất hay quyền
lợi. Trong xã hội học và tội phạm học, theo nghĩa rộng, mại dâm có thể được định nghĩa
như việc trao đổi sự thỏa mãn tình dục để lấy tiền hoặc bất cứ một giá trị vật chất nào.
(Theo wikipedia)
Trai bao, gái bao là những người hành nghề mại dâm. Họ có thể là bất cứ ai trong
xã hội: sinh viên, công nhân, người lao động, người độc thân, người có gia đình, Bất cứ
ai vì một lý do nào đó đều có thể bước vào con đường làm trai bao, gái bao.
B. NHỮNG NỖI LÒNG VÀ NỖI NIỀM
1. Bối cảnh đẩy đưa chúng tôi đến với nghề
xình, mùi bia mùi rượu mùi thuốc lá nơi quán bar đông
người. Bơ vơ giữa dòng đời oan nghiệt, bị sóng gió cuộc
đời cuốn đi lúc nào không hay trong cuộc chiến
mưu sinh đầy cùng cực để lo cho bản thân và những
người thân đang sống khổ sở, thiếu thốn nơi quê nhà,
tôi đã trở thành một gái bao
b. Câu chuyện của một trai bao
Trước đây, tôi là một đứa con trai ngoan của ba mẹ. Học kỳ nào, tôi cũng luôn là
một đứa học sinh khá của lớp. Tuy không học giỏi xuất sắc, nhưng ba mẹ tôi luôn tự hào
về em. Nhà tôi lại thuộc diện khá giả, nên ba mẹ chỉ cần tôi giữ vững phong độ học tập
như thế cũng đủ hãnh diện để xin cho tôi vào một nơi làm việc cao cấp nào đó rồi.
Nhưng cuộc sống thường không bao giờ như ý muốn của con người. Vào giữa
năm thứ nhất đại học, bố tôi – người trụ cột trong gia đình tôi đã qua đời do bị tai nạn
trong chuyến đi công tác dài này. Mẹ tôi vì không chịu nổi cú sốc này cũng ngày một tàn
tạ, héo mòn và ốm đau liên miên. Từ một đứa con trai
được cưng chiều lúc đó tôi ngã quỵ vì tiếc thương bố.
Nhưng rồi thấy mẹ mãi như vậy nên tôi cũng phải đứng
lên trở thành người đàn ông cứng rắn trong nhà để cáng
đáng và lo toan mọi việc.
Bố tôi vừa nằm xuống chưa xanh cỏ thì mẹ tôi bị
chuẩn đoán mắc bệnh ung thư. Dù chưa phải giai đoạn
cuối nhưng số tiền điều trị hết đợt này đến đợt khác cũng
rất tốt kém. Mẹ tôi lại rất hay ốm đau vặt nên của nải
trong nhà cứ dần đội nón ra đi.
Gia đình bắt đầu gặp khó khăn. Tôi theo lời rủ rê
của người bạn cũ làm trai bao kiếm được tiền nhanh và
nhiều nên đã chọn công việc này. Thế là 20 tuổi tôi bắt đầu bập bẹ trở thành một “trai
bao” và cứ sau một vài lần đầu còn bỡ ngỡ, tôi nhắm mắt đưa chân lún sâu từ bao giờ
không hay.
Công việc đẩy đưa, tôi không chỉ làm trai bao cho những gái già lắm tiền tôi còn
đánh đập và không được trả tiền. Luôn có những vị khách còn kề dao vào cổ để đe dọa,
ép quan hệ. Quan hệ xong mà còn “cứng đầu” đòi tiền thì chỉ có nước “ăn đập”. Vì thế,
đa số những người như chúng tôi làm nghề đều nhắm mắt buông xuôi, đến lúc xong mà
còn sống sót thì mới biết là mình may mắn. Thậm chí, sau khi dã làm cho chúng thỏa
mãn cơn say dục vọng, còn tiếp tục bị mang ra làm “bia đỡ đạn”, làm “quả đấm” để
khách làng chơi thoải mái chửi bới, đay nghiến, trút giận bằng những lời lẽ không thể thô
tục hơn.
Còn những lần bị đánh ghen tơi bời của vợ, chồng, bồ của khách. Luôn vẫn biết
có cầu thì mới có cung ,nhưng sau những cuộc mua bán nỗi lo sợ bị gia đình người nhà,
vợ, người yêu của khách hàng tìm đến đánh ghen, dằn mặt lúc nào không thể lường trước
được. Đã có không ít vụ đánh ghen cực kỳ hung bạo đã diễn ra, có những vụ đã cướp đi
tính mạng của những người mà chúng tôi từng biết.
Ngoài bị đánh ghen, bạo hành thì việc bị cướp giật vẫn luôn rình rập chúng tôi
từng ngày từ giờ. Một số băng nhóm cướp giật thường giả làm công an đi truy bắt các đối
tượng mại dâm rồi sau đó cướp hết tài sản của chúng tôi.
Vết thương bị đánh đập còn có thể lành nhưng bị bị mắc những căn bệnh xã hội,
những căn bệnh không thuốc chữa còn đau đớn, xót xa hơn nhiều lần. Khi làm nghề này,
chúng tôi có nguy cơ cao bị các bệnh lây qua đường tình dục (HIV, lậu, giang mai, ).
Trong nhiều trường hợp, chúng tôi gặp phải những tình huống bất khả kháng như khách
say xỉn, nhất quyết không chịu dùng các biện pháp quan hệ tình dục an toàn. Để “chiều”
khách, không ít người trong chúng tôi đã phải chấp nhận nhắm mắt làm ngơ và hệ quả là
bị lây bệnh từ khách.
Là nghề bị nghiêm cấm nên khi chúng tôi những người đã chấp nhận theo con
đường này cũng đã chấp nhận với việc vào trại - ra trại. Đối với xã hội, các trại cải tạo là
nơi để các gái/trai mại dâm được giáo dục lại với mục đích giúp họ gột rửa sai lầm để làm
lại từ đầu. Tuy nhiên khi ra khỏi đây, không phải con đường hoàn lương đã được mở ra
trước mắt bởi con đường ấy với những thân phận đã dính vào cái mác mại dâm luôn
không hề dễ dàng
b. Trong cuộc sống
Hàng ngày, chúng tôi phải đối diện với sự ghẻ
phúc đầm ấm bên gia đình, tôi cũng
ước mình được như vậy, có chồng
để dựa vào, có con để thương yêu,
có gia đình để chăm sóc. Nhưng rồi
tôi chợt nhận ra thứ ước mơ và
niềm tin đó sao mịt mùng và xa vời
lắm. Cái tôi nhận được là sự khinh
thường của xã hội vậy liệu mấy ai
dám can đảm để lấy những người
như tôi, và có chắc rằng tôi sẽ may
mắn gặp được người đàn ông can
đảm chung sống cả đời mà không
suy nghĩ về quá khứ của tôi. Trong
mắt người đời, chúng tôi là loại gái bán thân vì tiền, bán thể xác vì danh, đổi trinh trắng
để lấy về một màu đen của sự trượt ngã. Theo cái nhìn của xã hội, là loại đứng đường vẫy
gọi, là thứ mồi chài đàn ông, là kẻ chuyên bán giấc ngủ êm đềm vì ma lực đồng tiền.
Trong mắt đàn ông là sự giải khuây. Trong mắt đàn bà là sự đe dọa, là hiểm họa, là vết
nhơ của trang giấy trắng, là mặt trái của cuộc sống khiến những mối quan hệ chính đáng
bị tan vỡ.
C. CÔNG BẰNG TRONG PHÁN XÉT
1. Cách nghĩ về Nghề nghiệp mà mỗi người chọn lựa
Trai bao hay gái bao cũng là một công việc, cũng phải bỏ sức lao động, “vốn tự
có” ra để kiếm tiền chứ không xin xỏ, lấy không của ai điều gì. Chính vì vậy, thiết nghĩ
công việc này cũng cần có cái nhìn công bằng hơn, không đáng phải chịu những nhục
nhã, khinh rẻ hay lăng mạ của mọi người.
Chúng tôi coi đó là một cái nghề, một cái nghề làm ra tiền nuôi sống chính bản
thân chúng tôi rất nhiều người thân khác. Người ta có tiền mua thứ người ta cần còn
chúng tôi bán thứ người ta cần. Nhiều người cho rằng đồng tiền đó là đồng tiền dơ bẩn,
nhưng chúng tôi coi đó là công sức của mình, chúng tôi không trộm cắp, không lừa lọc ai
hết.
người thân yêu cần quan tâm, chăm sóc, che chở. Lẽ dĩ nhiên không ai biết điều không
tốt mà cố làm nếu không có nỗi khổ, tâm sự riêng, chúng tôi cũng vậy thôi.
KẾT
Dù xuất phát điểm ra sao và bước trên con đường nào, thẳm sâu trong bản tính của
con người đều là sự hướng thiện. Là những gái bao, trai bao, trái tim chúng tôi lại càng
đa cảm hơn bất cứ ai. Trái tim chúng tôi khát khao yêu thương và không ngừng ước mơ
về một cuộc sống tươi đẹp về phía trước.
Thanadda Sawangduean
- người đã có cuộc đời hơn hai
mươi năm làm gái mại dâm
xuyên quốc gia - trong cuốn tự
truyện về đời mình đã thốt lên
rằng: “Trên đời này còn có
nhiều điều mà bạn cần phải
biết và còn có những điều
khiến bạn phải thốt lên:
Chuyện này cũng có thể xảy ra
được sao? Nó có thật
sao? Tôi muốn trở thành
người lương thiện như bao
người khác, muốn bỏ lại quá
khứ đen tối sau lưng. Nhưng
tôi cũng không chắc sẽ dừng
lại như thế này được bao lâu và sẽ còn phải lên đường nữa hay không?” (trích “Tôi là Ê-
ri”). Điểm kết cho chặng đường u tối với những ngươi như Thanadda, như chúng tôi, thật
sự chưa bao giờ là rõ ràng và dễ dàng.
Qua những điều đã chia sẻ, chúng tôi hy vọng rằng, mọi người sẽ có cái nhìn bao
dung và đồng cảm hơn với những số phận đã, đang trót lỡ dấn thân vào con đường làm
nghề mại dâm như chúng tôi. Có thể chúng tôi đã không có nhiều cơ hội lựa chọn trong
quá khứ, nhưng với ánh nhìn yêu thương và trái tim rộng mở hơn của xã hội, có lẽ và biết
đó là nam cũng như nữ, sau khi quan hệ tình dục xong, tinh thần minh mẫn, thoải mái,
sáng tạo, năng suất lao động tăng lên Không ít trường hợp vì để giải quyết nhu cầu sinh
lý rất đỗi bình thường của con người, những người đàn ông phải đi hiếp dâm rồi bị xử lý
hình sự, ngồi tù hàng chục năm trời. Nếu các bạn có người thân là những người đàn ông
bị ở tù vì tội hiếp dâm các bạn sẽ nghĩ như thế nào? Phòng bệnh hơn chữa bệnh, tôi đoán
rằng không ít các bạn nói “ Lúc nào bí quá thì đi mua dâm đi, chứ để lâu ngày thì nó điên
mất, rồi phạm tội hiếp dâm”. Nếu tôi trong truờng hợp này, tôi thà đi mua dâm, nếu tôi bị
bắt thì chỉ bị xử lý hành chính còn hơn tôi có nguy cơ phạm tội hiếp dâm, rồi bị xử lý
hình sự, phải ngồi tù và gây ra không biết bao nhiêu hệ lụy của xã hội. Tóm lại, quan hệ
tình dục là nhu cầu hết sức tự nhiên của con người.
Trên khía cạnh đạo đức, nhiều người phản đối mại dâm vì cho rằng tình dục phải
luôn gắn với tình yêu, nó là cái chỉ có thể trao tặng nhau, chứ không thể đem ra mua bán
được. Rằng khi mua bán tình dục thì chúng ta chỉ còn lại phần “con”, chứ không còn
phần “người” nữa. Quan điểm này rất lãng mạn, nhưng đáng tiếc nó không thực tế. Đòi
hỏi tình dục phải gắn liền với tình yêu thì cũng giống như đòi hỏi hôn nhân luôn phải gắn
với tình yêu vậy. Nếu bắt hôn nhân phải luôn đi cùng tình yêu thì có lẽ phải giải thể hơn
nửa các cặp vợ chồng hiện nay. Rồi nếu lại bắt là hôn nhân phải đi kèm với tình dục, thì
lại phải giải thể thêm một nửa trong số những hôn nhân còn lại. Khía cạnh đạo đức của
mại dâm hiện nay không còn là đề tài để tranh cãi ở phần lớn các nước - người trưởng
thành và không bị ép buộc thì có quyền tự chủ về thân thể, và có lựa chọn cá nhân.
Đây là một nhu cầu tất yếu của con người, cũng giống như hít thở, ăn cơm và
uống nước
- Nên ví thử một thanh niên không đẹp, ăn nói cũng chẳng mấy có duyên, tài chính
không là thế mạnh, thì tốt nhất anh ấy nên "gay" luôn cho rồi, vì nhiều khả năng anh này
sẽ lớn lên, trưởng thành và già đi không một mảnh tình vắt vai, lúc chết bia mộ ghi hai
chữ rõ to: đồng tử. Thế là nghề bán hoa ra đời, xem như những người kém may mắn kia
cũng có một cơ hội thi thố với đời, bản năng đàn ông cũng có dịp được dùng đến.
- Và cũng không phải người đàn ông nào cũng có điều kiện xây dựng gia đình.
Người có gia đình rồi không hẳn đã hòa hợp với bạn đời. Nhưng bản năng kia, thứ mà
được trời sinh ra để duy trì nòi giống, vẫn phải lên tiếng như là phổi cần không khí, như
nữ thường có biến động lớn về giải phẫu và sinh lý, tác động đến tình cảm, nên bạn nên
cảm thông, chia sẻ, động viên chăm sóc về tinh thần, tâm sự với vợ nhiều hơn, thể hiện
sự quan tâm một cách chu đáo về mọi mặt. Sau đó mọi việc sẽ trở lại bình thường.”
Tôi nghe lời bác sỹ, đã chăm sóc vợ nhiều hơn, gần gũi, quan tâm chu đáo hơn thậm
chí còn khiến cô ấy ngạc nhiên và hạnh phúc về cách chiều vợ của tôi. Tôi cũng thỉnh
thoảng hỏi han, tâm sự và gợi ý “chuyện ấy”. Vậy mà vợ tôi vẫn tảng lờ, coi như không
để ý. Theo như bác sỹ nói thì vợ tôi vượt qua 6 tuần kiêng rồi. Giờ đến tuần thứ 17 rồi
theo như tôi đếm. Sao vẫn dửng dưng “chuyện ấy”? Hôm rồi, không vòng vo nữa, tôi đề
nghị vợ khởi động “chăn gối”. Kết quả vợ tôi kêu mệt và tiếp tục lảng tránh. Tôi rất buồn,
không nói thêm gì nữa. Đến hôm sau, bất ngờ vợ tôi đưa cho tôi hai cái BCS và nói nhỏ:
“Em biết anh đã chịu nhiều thiệt thòi thời gian vừa rồi trong “chuyện ấy”. Anh cầm cái
này và ra ngoài “thư giãn” cho khỏi bức xúc chứ giờ em chưa có “hứng” trở lại”. Tôi
không còn tin vào tai mình những lời vợ vừa bảo. Tôi đã cố hỏi lý do nhưng vợ không trả
lời. Ngày trôi qua, dường như chúng tôi càng xa cách, giữa tôi và cô ấy thực sự có một
bức tường ngăn cách rất lớn. Cô ấy bỏ qua hay lờ đi nhưng chia sẻ, tâm sự về chuyện
hằng ngày và công việc. Cô ấy dường như không hiểu và cũng không muốn hiểu những
tâm tư tình cảm của tôi cũng như không muốn chia sẻ những suy nghĩ của mình với tôi.
Tâm trạng tôi rối bời, mệt mỏi, cũng như “bí bách”…tôi đã quyết định đi “thư giãn” như
lời vợ nói với tâm trạng đầy hờn giận. Đó cũng là lần đầu tôi “thư giãn” và thực sự mà
nói tôi cũng có cảm giác như đẩy được phần nào tảng đá đè nặng trên người, tôi cũng đã
tâm sự với người xa lạ, nói lên những bức bối, những suy nghĩ của mình về chuyện gia
đình với những câu hỏi tại sao? Tuy biết rằng cô gái bán hoa đó có thể không gợi ý được
nhiều về chuyện của mình, những dẫu sao tôi cũng nói ra được với một người nào đó Tất
nhiên “thư giãn” cũng cần phải đảm bảo an toàn vì tôi cũng muốn mình không mắc phải
những căn bệnh nguy hiểm. Tôi là người có học vấn, trình độ, chưa vi phạm pháp luật,
mọi người đều cho rằng tôi là người tốt, tôi có gia đình hạnh phúc và tôi luôn muốn giữ
trọn vẹn những điều đó nhưng nếu mọi người phán xét tôi chỉ vì một lần “ thư giãn” mà
tôi là người không có đạo đức liệu điều đó có công bằng?
2. TÂM SỰ CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ MUA DÂM (TRƯỜNG HỢP CHỊ NGUYỄN THỊ
MAI)
“Tay gì mà như cán chổi”. Tôi đắng lòng, tay tôi trước đây cũng mềm mại, nhưng vì làm
đủ nghề nuôi gia đình nên nó hết sưng phồng rồi rách nát, chai sần như ruộng cạn.
Tôi còn có nỗi tủi hổ là suốt 10 năm nay, sau khi đứa con út chào đời, chồng tôi rất
ít khi động tới người vợ. Anh ấy chê tôi khai khú (vì mùi nước đái của con), hoặc đang
giữa cuộc vui, anh ấy béo tay vào bụng tôi rồi bảo: “Béo như con lợn nhỉ”. Tôi càng ngày
càng cảm thấy mình tệ hại trong mắt chồng. Rồi anh ấy lấy ra ngủ riêng, lấy cớ vợ
“ngáy” khiến mình khó ngủ. Mà quả thật, tôi cũng không rõ mình có ngáy hay không. Tôi
không còn nhớ chồng tôi động vào tôi lần cuối khi nào. Nhưng tôi nhớ, chồng tôi ra ngủ
riêng khi tôi mới 33 tuổi.
Tôi biết, chồng tôi có bồ nhưng cũng không có cách nào giải quyết, vì ai cũng bảo
tôi sướng vì xấu gái mà lấy được chồng vừa đẹp vừa giỏi, biết làm ăn. Ai biết cảnh lúc tôi
cặm cụi bóc lạc trong nhà. Ai nhớ lúc tôi trẻ trung, quyến rũ. Rồi con cái lớn, tôi cũng
không thể đánh ghen rùm beng, không dám làm người phụ nữ bỏ chồng. Hơn nữa, trong
mắt chồng, tôi như không tồn tại thì tôi đánh ghen vì cái gì.
Tôi đã héo hon tinh thần suốt 10 năm nay. Đến mức không còn muốn quan tâm đến
vẻ bề ngoài, tôi đã béo, còn luộm thuộm. Con gái tôi cũng chỉ muốn bố đi họp phụ huynh
vì không muốn “xấu hổ”. Nhưng tôi vẫn có nỗi khát khao được yêu thương, được vuốt
ve, âu yếm. Suốt cả tuổi thanh xuân, tôi chẳng được hưởng thụ gì nhiều niềm vui ân ái.
Nhưng tôi vẫn nhớ, cảm giác ấm áp, dịu ngọt khi nằm trong tay chồng mình. Nhiều
lúc, nằm một mình, xem những bộ phim tình cảm, thì nỗi cô đơn trong tôi lại ùa về, tôi
nhớ những lúc xưa mình cũng từng được chồng mình làm cho hạnh phúc như vậy, nhưng
giờ thì…. tôi không tài nào tìm lại được sự hạnh phúc ấy từ chồng tôi.
Gần đây, tôi tham gia một vài câu lạc bộ, ăn mặc cũng tươm tất hơn. Nhiều bạn bè
vẫn khen tôi xinh đẹp và ghen tị với làn da trắng trẻo và vẫn còn căng trẻ của tôi. Nghe
thế, tôi càng cô đơn, càng buồn khổ. Trên sàn nhảy, không phải không có lời ong ve của
cánh đàn ông, nhưng toàn những người có gia đình, tôi không muốn vướng vào chuyện
bồ bịch, nhỡ có đánh ghen rầm rĩ thì mang tiếng, xấu hổ với con cái.
Sau đó, có một người bạn biết chuyện của tôi, luôn nói với tôi rằng, vẫn còn trẻ
trung, căng tràn nhựa sống, tại sao lại phải nhịn, phải cắn răng chịu đựng. Rằng tuổi trẻ
còn rất ngắn, phải tận hưởng niềm khoái cảm. Cô ấy bảo, có vài chàng trai trẻ, sẵn sàng
tôi cảm thấy rất tuổi thân. Nhưng tôi hiểu và rất thương các con của mình, vì tôi nghĩ
rằng có một ngày nào đó con tôi sẽ lớn, sẽ làm một người vợ, rồi làm mẹ thì khi ấy chúng
sẽ hiểu nỗi khổ tâm của tôi. Vì các con nên tôi cố giữ hạnh phúc gia đình, không ly dị
cũng không bỏ chồng để theo người khác. Nhưng làm sao để khỏa lấp những nỗi cô đơn,
trống vắng trong tôi, tôi không phải là thánh nhân, tôi chỉ là một người phụ nữ bình
thường, tôi cần sự âu yếm, vuốt ve, cần sự hạnh phúc mang đến từ chồng, nhưng từ rất
lâu rồi tôi không có được điều ấy. Trong khi đó tôi có quyền được đòi hỏi những nhu cầu
đó mà? Nếu sau này con gái tôi lớn, nó sẽ hiểu cho nỗi lòng của người mẹ này của nó.
CƠ QUAN QUẢN LÝ
I. Tình hình mại dâm ở Việt Nam
Hội nghị tổng kết phòng, chống mại dâm năm 2013 của Việt Nam cho thấy:
• Cả nước ước tính có gần 33.000 người bán dâm, phần lớn là nữ; nhưng
chỉ có khoảng 9.000 gái bán dâm có hồ sơ quản lý.
• Độ tuổi bán dâm ngày càng trẻ hóa, từ 16 - 18 tuổi chiếm 15,3%, từ 25 -
35 tuổi chiếm 35% và đông nhất là từ 18 - 25 tuổi chiếm 42%.
• Về học vấn, 17,1% chỉ tốt nghiệp tiểu học, 39,3% đã tốt nghiệp trung học
và đáng lưu ý là khoảng 10,3% đã tốt nghiệp đại học hoặc cao đẳng. Quan
niệm cho rằng gái mại dâm do "học vấn thấp" thực tế không còn đúng
nữa.
• Khảo sát của Bộ Lao động thương binh xã hội cho biết, vào đầu năm
2012, thu nhập trung bình của gái mại dâm đạt 10,6 triệu đồng/tháng,
chưa kể các khoản phụ khác.
• Điều tra quốc gia năm 2005 cho biết: trong số nam thanh niên ở độ tuổi
22-25 và chưa lập gia đình, có khoảng 11,2% ở thành thị và khoảng 5% ở
nông thôn đã từng có quan hệ tình dục với gái mại dâm. Dù tỉ lệ không
phải là cao, nhưng đây vẫn là điều đáng lo ngại vì thanh niên là lực lượng
lao động chủ yếu và sẽ tiếp quản đất nước trong trung và dài hạn.
• Kết quả nghiên cứu năm 2001 ở Việt Nam cho biết 51% gái mại dâm
nghiện ma túy và 27% bị nhiễm HIV, chưa kể các bệnh khác như viêm
hơn, do đó không phụ thuộc vào các chủ chứa. Trình độ học vấn của gái
bán dâm cao hơn so với trước nên cũng tìm những cách hoạt động tinh vi
hơn (như Internet, điện thoại di động ) mà không cần qua môi giới.
II. Các bên liên quan:
1. Trung tâm giáo dưỡng, phục hồi nhân phẩm:
• Theo thống kê của Cục PCTNXH, hiện cả nước có 35 trung tâm giáo dục
phục hồi nhân phẩm có quản lý gái mại dâm. Trong đó có 3 trung tâm
chuyên biệt chữa bệnh giáo dục gái mại dâm, với tổng số gái bán dâm
đang được quản lý tại các cơ sở này trước thời điểm ngày 2/7/2012 là hơn
800 người.
• Trước khi đưa gái mại dâm ra khỏi trung tâm, cán bộ cơ quan chức năng
của từng địa phương đã đến các trung tâm khảo sát và đánh giá nhu cầu
của chị em khi ra khỏi trung tâm để có biện pháp hỗ trợ phù hợp.
• Nhiều địa phương đang xây dựng đề án lập các trung tâm hỗ trợ cho
những phụ nữ bán dâm khi trở về cộng đồng. Đây sẽ là nơi để họ có thể
cư trú tạm thời nếu có nhu cầu, để ổn định tâm lý, sức khỏe, liên hệ với
gia đình.
• Ngoài ra, các địa phương sẽ chủ động có giải pháp hỗ trợ cho gái bán
dâm như giới thiệu việc làm, tạo việc làm, xây dựng mô hình chăm sóc y
tế, khám sức khỏe, lồng ghép với công tác phòng, chống HIV…
2. Phòng Lao động – Thương binh và xã hội quận, huyện:
• Chỉ đạo Phòng chống tội phạm và tệ nạn xã hội thành phố Hồ Chí Minh
• Nhiều phường xã đang bức xúc về việc quy hoạch các ngành nghề nhạy
cảm chưa thống nhất. Chỉ riêng việc kinh doanh khách sạn thôi cũng mỗi
nơi mỗi kiểu, có nơi 1 sao cũng được nhưng có nơi phải 2 sao mới cấp
phép.
• Hoạt động mại dâm không chỉ ở các tuyến đường, công viên, ngoài giờ
tiếp viên làm việc mà còn diễn ra ngay cả trong giờ làm ở cơ sở. Do
không còn thu gom, bắt giữ đưa về trường trại nữa nên việc xử lý càng
khó khăn hơn.
đồng;
Hỗ trợ vốn tạo việc làm cho các chị, em với tổng số tiền là 30.000.000
đồng;
Hỗ trợ khám phụ khoa cho chị em;
Hỗ trợ kinh phí khám bệnh.
• Ngoài ra, Chi cục phòng, chống tệ nạn xã hội đã phối hợp chuyển gửi 25
trường hợp đến trung tâm Ánh Dương thuộc Hội Liên hiệp Phụ nữ thành
phố để được khám phụ khoa miễn phí.
• Ngoài ra, nhằm trang bị kiến thức, kỹ năng cho đội ngũ cán bộ chuyên
trách và lực lượng tình nguyện tham gia công tác tư vấn, hỗ trợ các hoạt
động của mô hình, Chi cục PCTNXH đã:
Tổ chức 01 lớp tập huấn cho 30 người là cán bộ chuyên trách làm
công tác phòng chống tệ nạn xã hội quận, huyện và lực lượng tình
nguyện viên thuộc nhóm đồng đẳng, nhóm tự lực về những vấn đề
pháp luật liên quan đến công tác phòng, chống mại dâm, kỹ năng tư
vấn…
3. Hội liên hiệp phụ nữ:
• Nhiều năm qua, Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) TP Hồ Chí Minh đã giúp
cảm hóa nhiều gái mại dâm. Với chủ trương "mưa dầm thấm lâu", Hội
đã giúp nhiều trường hợp lầm lạc tìm lại ánh sáng cuộc đời, tái hòa nhập
cộng đồng.
• Nâng cao ý thức, trách nhiệm của Hội LHPN các cấp trong công tác
phòng, chống tệ nạn mại dâm nói riêng và phòng chống TNXH nói chung
tại địa phương là một trong những nội dung đánh giá thi đua hàng năm.
• Tích cực phát huy vai trò thành viên của Hội phụ nữ trong Ban chỉ đạo
138 các cấp, tăng cường phối hợp liên ngành trong công tác phòng,
chống mại dâm đảm bảo thực hiện đúng Quyết định số 155/2007/QĐ-
TTg ngày 25/9/2007 của Thủ tướng Chính phủ ban hành Quy chế phối
hợp liên ngành phòng, chống mại dâm.
• Lồng ghép công tác phòng, chống tệ nạn mại dâm gắn với việc triển khai
phải đi làm đến 11h -12h đêm.
• Các ban ngành đoàn thể như phụ nữ, bảo vệ, đoàn thanh niên cũng
thường xuyên tham gia hỗ trợ. Các bác, các cô tham gia nhiệt tình nhưng
đến khoảng thời gian từ 10h đêm đến 2h thì chỉ còn trơ lại lực lượng
công an.
• Trong khi pháp luật chưa có quy định điều chỉnh để xử lý một cách đồng
bộ, thống nhất và kiên quyết đối với các hành vi vi phạm của cơ sở cũng
như đối tượng hoạt động mại dâm. Pháp luật Việt Nam trừng phạt môi
giới mại dâm rất nặng, trong khi lại nhẹ tay với người bán dâm và mua
dâm. Môi giới phải lĩnh án hình sự và bị tù nhiều năm, nhưng mua và bán
dâm thì lại chỉ bị phạt hành chính vài trăm nghìn. Việc chỉ xử nặng kẻ
môi giới mà nương nhẹ xử lý mua bán dâm khiến việc chống mại dâm
thiếu tính răn đe, tác dụng phòng chống thấp.
• Nghị quyết số 24/2012/QH13 của Quốc hội : VỀ VIỆC THI HÀNH
LUẬT XỬ LÝ VI PHẠM HÀNH CHÍNH
“Không áp dụng biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn và đưa vào
cơ sở chữa bệnh đối với người bán dâm. Người có hành vi bán dâm bị xử
phạt hành chính theo quy định của pháp luật”.
• Trước khi thực hiện Nghị quyết 24 của Quốc hội, công tác phòng chống
mại dâm đã có nhiều khó khăn nhưng vẫn còn quản lý và giáo dục được
đối tượng bán dâm. Tuy nhiên, từ khi Nghị quyết 24 được ban hành thì
công tác quản lý và giáo dục người bán dâm cực kỳ khó khăn khi những
đối tượng này hoạt động công khai hơn vì họ biết nếu bị bắt quả tang thì
cũng chỉ bị xử phạt hành chính chứ không áp dụng biện pháp giáo dục tại
xã, phường, thị trấn và đưa vào cơ sở chữa bệnh như trước đây.
• Bên cạnh đó, một số chế tài đối với những cơ sở kinh doanh có vi phạm
về mại dâm vẫn chưa đủ tính răn đe.
• Việc cấp giấy phép cũng chưa có sự phối hợp một cách đồng bộ và thống
nhất giữa các ngành chức năng với chính quyền địa phương.
• Hiện thành phố có hơn 30.000 cơ sở kinh doanh dịch vụ, các đoàn kiểm