hợp đồng dân sự vô hiệu - Pdf 30

Bài làm
1, Cơ sở pháp lý và khái niệm hợp đồng dân sự vô hiệu
1.1, Cơ sở pháp lý
Theo Điều 121 BLDS 2005 hợp đồng dân sự là một dạng của giao dịch
dân sự. Chế định hợp đồng dân sự vô hiệu được quy đinh tại Điều 410 BLDS.
Và Điều 127 đến Điều 138 của BLDS 2005 cũng được áp dụng đối với hợp đồng
vô hiệu”.
1.2, Định nghĩa
Điều 127 BLDS 2005 quy định : “Giao dịnh dân sự không có một trong các điều
kiện quy định tại Điều 122 của Bộ luật này thì vô hiệu”. Như vậy theo quy định
của Điều 127 BLDS và các điều khỏan tiếp sau cũng như Điều 410 BLDS chúng
ta có thể hiểu các điều kiện được qui định tại Điều 122 BLDS chính là những
điều kiện cần và đủ để hợp đồng có hiệu lực.
Theo ngôn từ của Điều 127 BLDS và các điều khỏan tiếp sau cũng như Điều
410 BLDS chúng ta có thể hiểu các điều kiện được qui định tại Điều 122 BLDS
chính là những điều kiện cần và đủ để hợp đồng có hiệu lực. Nói cách khác chỉ
khi một hợp đồng vi phạm một trong các điều kiện trên thì mới có thể bị coi là
vô hiệu ngoài ra không còn bất cứ trường hợp vô hiệu nào khác. Tuy nhiên,
Điều 411 BLDS lại qui định trường hợp hợp đồng dân sự vô hiệu do có đối
tượng không thể thực hiện được. Như vậy cho thấy sự thiếu bao trùm của Điều
127 BLDS hay sự thiếu thống nhất trong qui định về hợp đồng dân sự vô hiệu.
Để tránh nhược điểm này theo tôi Điều 127 cần được sửa lại theo hướng mềm
dẻo hơn và bao quát hơn đó là thay cụm từ mang tính dân dã “không có” bằng
cụm từ mang tính pháp lý “vi phạm” tại Điều 127 BLDS. Cụ thể là: “Giao dịch
dân sự vi phạm một trong các điều kiện được quy định tại Điều 122 của Bộ luật
này thì vô hiệu”.
1
2, Vi phạm điều kiện để hợp đồng dân sự có hiệu lực
2.1, Vi phạm điều kiện về năng lực hành vi của người xác lập hợp đồng
dân sự
Theo Điều 122 khoản 1 BLDS, người xác lập, thực hiện hợp đồng dân sự có thể

việc là đối tượng của hợp đồng (không có quyền đối với tài sản hoặc công việc
đó).
- Điều 69 khoản 5 BLDS cũng chỉ rõ: “Các giao dịch dân sự giữa người giám hộ
với người được giám hộ có liên quan đến tài sản của người được giám hộ đều vô
hiệu,…”. Đây cũng chính là trường hợp người xác lập, thực hiện giao dịch dân
sự không có năng lực pháp luật (không có quyền đối với tài sản là đối tượng của
hợp đồng).
Cũng tương tự như vậy, đối với trường hợp hợp đồng được xác lập bởi những
người có năng lực hành vi đầy đủ nhưng nếu họ không phải là người có quyền
(không có năng lực pháp luật) đối với tài sản là đối tượng của hợp đồng(4) thì
đương nhiên hợp đồng đó sẽ có hiệu lực pháp luật (nếu chỉ xét trên phương diện
năng lực hành vi của người giao kết). Tuy nhiên, nếu coi đây là hợp đồng có
hiệu lực thì rõ ràng lại trái với nguyên tắc cơ bản được ghi nhận tại Điều 9
khỏan 1 BLDS(5).
- Để khắc phục điều này theo tôi, Điều 122 khỏan 1 BLDS cần phải được sửa lại
theo hướng “Người tham gia giao dịch dân sự phải là người có năng lực giao kết
giao dịch dân sự” bởi có như vậy thì người tham gia xác lập, thực hiện giao dịch
3
dân sự phải đáp ứng được không chỉ điều kiện về năng lực hành vi mà còn phải
đáp ứng được cả điều kiện về năng lực pháp luật.
Điều 130 BLDS 2005 qui định trường hợp người xác lập giao dịch dân sự là
“người chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người bị hạn chế
năng lực hành vi dân sự xác lập, thực hiện” mà “theo quy định của pháp luật
giao dịch này phải do người đại diện của họ xác lập, thực hiện” thì có thể vô
hiệu. Như vậy, điều luật này mới chỉ dừng lại ở qui định mang tính chất một
chiều là bảo vệ những người kể trên nhưng chưa tính đến các trường hợp cũng
cần phải bảo vệ người tham gia xác lập, thực hiện giao dịch dân sự với người
chưa thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người bị hạn chế năng lực
hành vi dân sự nhưng không biết và không buộc phải biết đối tác là người chưa
thành niên, người mất năng lực hành vi dân sự, người bị hạn chế năng lực hành

hợp đồng có đối tượng không thể thực hiện được, nhưng không thông báo cho
bên kia biết nên bên kia đã giao kết hợp đồng thì phải bồi thường thiệt hại cho
bên kia, trừ trường hợp bên kia biết hoặc phải biết về việc hợp đồng có đối
tượng không thể thực hiện được.Quy định này cũng được áp dụng đối với
trường hợp hợp đồng có một hoặc nhiều phần đối tượng không thể thực hiện
được, nhưng phần còn lại của hợp đồng vẫn có giá trị pháp lý.
2.2. Mục đích và nội dung của hợp đồng vi phạm điều cấm của pháp luật, trái
đạo đức xã hội
Theo Điều 128 BLDS, điều cấm của pháp luật là “những quy định của pháp luật
không cho phép chủ thể thực hiện những hành vi nhất định”. Như vậy, so với
5
“trái pháp luật” được ghi nhận tại Điều 131 BLDS 1995 “vi phạm điều cấm của
pháp luật” trong BLDS 2005 có phạm vi hẹp hơn và chính xác hơn. Tuy nhiên,
qui phạm mệnh lệnh gồm hai loại: qui phạm cấm đoán (phải kiềm chế không
được thực hiện những hành vi nhất định – không hành động) và qui phạm buộc
phải thực hiện những hành vi nhất định (hành động) vì vậy qui định tại Điều 122
khỏan 2 BLDS mới chỉ đề cập đến những hành vi mà chủ thể của hợp đồng
không được thực hiện chứ chưa đề cập đến các trường hợp chủ thể xác lập hợp
đồng dân sự không thực hiện những hành vi đáng lẽ phải thực hiện. Qui định
hiện nay có thể dẫn đến trường hợp các bên tham gia xác lập, thực hiện hợp
đồng mặc dù không tuân theo quy định của pháp luật nhưng không vi phạm điều
cấm của pháp luật (những việc mà pháp luật cấm thực hiện). Với logic này
đương nhiên hợp đồng nói trên vẫn có hiệu lực (hợp đồng đó không vô hiệu).
Tuy nhiên, điều này lại đi ngược lại mục đích của việc ban hành pháp luật.
Ngoài ra, mặc dù Điều 122 khỏan 1b được hiểu là qui định điều kiện chung để
giao dịch dân sự có hiệu lực qui định “Mục đích và nội dung của giao dịch
không vi phạm điều cấm của pháp luật, không trái đạo đức xã hội;” nhưng tại
các Điều 389 khỏan 1 BLDS lại qui định “Tự do giao kết hợp đồng nhưng
không được trái pháp luật, đạo đức xã hội;” và Điều 652 khỏan 1 BLDS qui định
“Nội dung di chúc không trái pháp luật,…”. Nói cách khác việc sử dụng các


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status