CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do – Hạnh phúc
ĐƠN YÊU CẦU CÔNG NHẬN SÁNG KIẾN
Kính gửi: Hội đồng Sáng kiến thành phố Ninh Bình
Chúng tôi gồm:
Tỉ lệ %
S
Họ và tên
T
Ngày tháng
Nơi công tác
Chức danh
Trình
đóng góp
độ
vào việc
chuyên
tạo ra
T
1 Đinh Thị Tuyết Chinh
24/5/1961
2 Tống Thị Thu Thủy
29/6/1969
3 Phạm Thị Bình
02/01/1973
4 Đỗ Thị Mỹ Bằng
06/3/1974
Trường TH
Đinh Tiên Hoàng
Trường TH
Đinh Tiên Hoàng
Trường TH
Đinh Tiên Hoàng
Trường TH
Đinh Tiên Hoàng
Là nhóm tác giả đề nghị xét công nhận sáng kiến: “ Nâng cao chất lượng dạy nội
dung về câu cho học sinh lớp 4 thông qua việc sử dụng các thủ pháp phân biệt
thành phần câu”
9 tiết
Câu:
26 tiết
Dấu câu:
3 tiết
Từ sự phân bố về thời lượng nói trên, chúng ta thấy, nội dung học về câu của
học sinh lớp 4 chiếm thời gian chủ yếu trong phân môn Luyện từ và câu. Trong đó
nội dung học về thành phần câu chiếm thời lượng 18 tiết, tập trung ở các tuần học:
16, 17, 19, 20, 21, 22, 24, 25, 26, 31, 32, 33, 34. Khi học về thành phần câu, học
sinh được học hai thành phần chính của câu ( chủ ngữ, vị ngữ) và thành phần phụ
trạng ngữ. Nội dung học này giúp học sinh xác định, phân biệt được các thành
phần chính trong câu đơn và thành phần trạng ngữ của câu, giúp học sinh có kĩ
năng nói và viết phải thành câu, đúng mục đích diễn đạt, giữ gìn sự trong sáng của
tiếng Việt.
Trong quá trình dạy học nhiều năm nay chúng tôi thấy, chất lượng dạy học
phân môn Luyện từ và câu nói chung, chất lượng dạy học về nội dung Thành phần
câu nói riêng còn nhiều hạn chế, đa số giáo viên còn chưa chú trọng khi dạy nội
dung này. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến những hạn chế đó, mà cơ bản nhất là
những nguyên nhân sau:
Bài kiểm tra định kì của học sinh chỉ có một phần nhỏ nội dung về Luyện từ
và câu và Thành phần câu mà lượng kiến thức về nội dung này lại khá nhiều, khó
dạy, khó học nên nhiều giáo viên chỉ dạy lướt qua cho hết bài.
Giáo viên còn lúng túng khi dạy nội dung này, không nhấn mạnh được
những kiến thức trọng tâm, không đưa ra được những so sánh cụ thể để học sinh
2
3
- Khi đặt câu, viết đoạn văn, đa số các em đã không thực hiện được theo yêu
cầu, mục đích cần đạt.
Ví dụ: Bài tập yêu cầu điền thêm bộ phận chính vào sau trạng ngữ để hoàn
chỉnh câu sau : Bên kia cánh rừng, .........
Kết quả là 100% học sinh điền sai, mà chủ yếu điền được dạng câu như sau :
Bên kia cánh rừng có một ngôi nhà.
Nếu đọc câu văn lên thì rất hoàn chỉnh, nhưng nó đã không đúng với yêu cầu
của đề bài : Trạng ngữ đã biến đổi thành chủ ngữ.
Để khắc phục những tồn tại trên, chúng tôi đã đưa ra những giải pháp mới
được cải tiến như sau :
2. Giải pháp mới cải tiến:
Giải pháp 1: Bổ sung thêm hoặc thay đổi nội dung ngữ liệu trong sách giáo
khoa để xây dựng kiến thức cần ghi nhớ cho học sinh
* Khi dạy những bài về Chủ ngữ (CN), chúng tôi đã đưa thêm những ngữ liệu và
phân tích những ngữ liệu đó như sau:
(1) Họ / chiến đấu rất dũng cảm.
CN
(2) Ở đời, mất cái nọ được cái kia / là lẽ thường tình.
CN- thành ngữ
(3) Sản xuất / phải gắn với nhu cầu tiêu thụ.
CN- động từ
(4) Đẹp nhất/ là hoa hồng.
CN- cụm tính từ
(5) Anh về muộn / làm cả nhà lo lắng.
CN- cụm C-V
(6) Thất bại đó/ do sự chủ quan của chúng ta.
phân tích những ngữ liệu đó như sau:
(1) Ông thủ trưởng cơ quan tôi / người Quảng Bình.
VN- Cụm DT
(2) Nó / vuốt mặt không nể mũi.
VN- Thành ngữ
(3) Vải này / khổ hơi hẹp.
VN - Cụm C- V
(4) Trước mặt chúng tôi, sừng sững / một dãy núi đá.
VN
CN
Từ những ngữ liệu đã được phân tích ở trên, chúng tôi đã hướng dẫn học
sinh rút ra được những ghi nhớ cần thiết ( ngoài sách khoa):
Câu
Rút ra được kiến thức ghi nhớ
1 Vị ngữ có thể là một cụm danh từ
2 Vị ngữ có thể là một thành ngữ
3 Vị ngữ có thể là một cụm C- V
4
Vị ngữ có thể đứng trước chủ ngữ
* Khi dạy những bài về Trạng ngữ (TN), chúng tôi đã đưa thêm những ngữ liệu
và phân tích những ngữ liệu đó như sau:
(1) Tay xách chiếc cặp da lớn, thầy giáo bước vào lớp.
TN- 1 cụm C- V
(2) Vịnh Hạ Long,/ ngày 17 -11 -1994,/ được UNESCO công nhận là di sản
CN
TN
VN
5
hay Khi nào? Vì vậy, chúng tôi hướng dẫn học sinh phân tích kĩ để thấy: Những từ
ngữ này khác với TN, không thể bị lược bỏ, vì nếu lược bỏ chúng, câu sẽ không
trọn vẹn. Vì vậy, chúng là CN chỉ nơi chốn hay CN chỉ thời gian trong câu.
* Phân biệt vị ngữ với trạng ngữ khi vị ngữ nằm ở vị trí đầu câu:
Ví dụ:
6
(1)Dừng lại ở ngoài cổng,/ chị / nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ nhại.
VN
CN
VN
(2) Ở ngoài cổng,/ chị / nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ nhại.
TN
CN
VN
Câu (1): Chị có hai hoạt động Dừng lại ở ngoài cổng và Nâng vạt áo lau
những giọt mồ hôi nhễ nhại nên hai hoạt động này trả lời câu hỏi Làm gì?. Đó là
hai bộ phận vị ngữ trong câu. Ta có thể chuyển thành câu:
Chị / dừng lại ở ngoài cổng, nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ nhại.
CN
VN
Câu (2): Chị chỉ có một hoạt động Nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ
nhại nên câu này chỉ có một vị ngữ. Còn bộ phận Ở ngoài cổng trả lời câu hỏi Ở
đâu? nên nó là bộ phận trạng ngữ.
* Phân biệt trạng ngữ với cụm từ của vị ngữ ( bổ ngữ):
Chúng tôi đưa ra hai cặp câu sau và giúp đỡ học sinh phân tích:
Ví dụ:
(1) Vì tương lai,/ chúng ta / phấn đấu .
TN
Ở lớp 4, chưa được học về câu ghép, nhưng các em đã biết đặt câu có cấu
trúc C-V, C-V như câu (1). Các em cũng rất dễ bị nhầm lẫn câu (1) là câu có trạng
ngữ chỉ nguyên nhân, cũng giống như câu (2). Vì vậy chúng tôi đã hướng dẫn các
em phân biệt bằng cách: Câu (1): Vì Dế Mèn tập tành đều đặn là cụm C - V chỉ
nguyên nhân (CN là Dế Mèn, VN là tập tành đều đặn) , còn câu (2): chỉ là một
cụm từ chỉ nguyên nhân nên câu (2) là câu có trạng ngữ.
* Phân biệt trạng ngữ với một số thành phần khác của câu:
Ví dụ:
Thuốc, anh ấy không hút.
Không phải TN
Chúng tôi đã hướng dẫn học sinh phân tích: Câu trên được rút gọn từ câu:
Thuốc, anh ấy không hút thuốc. và từ thuốc được gạch chân không phải là trạng
ngữ, nó là một thành phần phụ khác của câu, có tác dụng nhấn mạnh chủ đề được
nói tới trong câu ( Các em sẽ được học ở lớp trên)
So sánh các câu sau để học sinh thấy rõ hơn các thành phần câu:
Ví dụ:
(1) Anh ấy / không hút thuốc.
CN
VN
(2) Thuốc, anh ấy / không hút.
CN
VN
Một phần của VN ở câu (2) đã bị lược bỏ để tránh lặp từ. Câu nguyên vẹn là:
Thuốc, anh ấy không hút thuốc. Nên từ thuốc đứng đầu không phải là TN
(3)Anh ấy, thuốc không hút.
VN
8
VI. ĐÁNH GIÁ LỢI ÍCH THU ĐƯỢC HOẶC DỰ KIẾN CÓ THỂ THU ĐƯỢC DO ÁP
DỤNG SÁNG KIẾN THEO Ý KIẾN CỦA CÁC TÁC GIẢ:
Những năm học trước, khi chưa áp dụng sánh kiến, nhiều em không xác định
được từng thành phần câu, đặt câu không đúng theo yêu cầu. Nhưng sau khi áp
dụng sáng kiến này, chúng tôi thấy kết quả học tập phân môn Luyện từ và câu của
các em đã có sự tiến bộ rõ rệt. Đặc biệt, các em đã có những hiểu biết sâu hơn về
câu và thành phần câu, nói và viết thành câu, diễn đạt đúng mục đích. Từ đó, học
sinh cũng tự tin hơn khi học phân môn Luyện từ và câu, hứng thú, say mê hơn với
môn học Tiếng Việt.
Kết quả học tập của học sinh trước và sau khi áp dụng sáng kiến như sau:
Chúng tôi cho học sinh cùng làm 2 bài tập sau:
Bài 1: Xác định bộ phận chủ ngữ, vị ngữ, và trạng ngữ ( nếu có), của những câu
sau:
a, Hôm nay là một ngày đẹp trời.
b, Trong nhà đang có khách.
c, Cách ấy, tôi đã thử rồi.
d, Trên nền trời xanh lơ lửng một cánh diều.
e, Anh Nam tính tình rất cương trực.
Bài 2: Điền bộ phận câu còn thiếu vào chỗ chấm cho hoàn chỉnh:
a, Trên giá sách……………………..
b, Nơi ấy, tôi……………………….
c, …………., chim chóc hót líu lo.
d, Năm tôi học lớp Một,……………..
e, Bên kia cánh rừng,……………….
Khảo sát năm học 2012 - 2013 ( Trước khi áp dụng sáng kiến)
Lớp
8.6
5
14.3
27
77.1
Khảo sát năm học 2013 - 2014 ( Sau khi áp dụng sáng kiến)
10
Điểm
Lớp
T. Số
4C
36
Giỏi
21
%
58.3
9
câu
%
25.7
12
34.3
Học sinh làm đúng số lượng câu
8
7
6
câu % câu % câu %
7
20.0
3
8.6
2
5.7
5
câu
diễn đạt, giao tiếp trong cuộc sống, góp phần giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt.
11
%
0
VII. ĐÁNH GIÁ LỢI ÍCH THU ĐƯỢC HOẶC DỰ KIẾN CÓ THỂ THU ĐƯỢC DO ÁP
DỤNG SÁNG KIẾN THEO Ý KIẾN CỦA TỔ CHỨC, CÁ NHÂN ĐÃ THAM GIA ÁP
DỤNG THỬ SÁNG KIẾN:
Các đồng chí giáo viên giảng dạy khối lớp 4 trường tôi đã áp dụng sáng kiến
này từ năm học 2014 - 2015 đều đánh giá rất cao về lợi ích của sáng kiến:
- Nội dung của sáng kiến đã định hướng và chỉ rõ cho giáo viên một số kiến
thức về Tiếng Việt.
- Sáng kiến đã góp phần làm cho giáo viên khẳng định và tự tin hơn trong
giảng dạy, nhất là dạy phân môn Luyện từ và câu.
- Sáng kiến đã đưa ra một số kinh nghiệm thiết thực và bổ ích trong dạy học
về thành phần câu.
- Việc áp dụng sáng kiến trong dạy học đã góp phần nâng cao chất lượng học
sinh đối với môn Tiếng Việt nói chung và phân môn Luyện từ và câu nói riêng.
Chúng tôi cũng khảo sát chất lượng học sinh bằng hai bài tập như trên ở một
số lớp 4 trường Tiểu học Đinh Tiên Hoàng và thu được kết quả như sau:
Khảo sát năm học 2014 - 2015 ( Sau khi áp dụng sáng kiến)
10
câu
%
9
9
25.7
5
14.
2
5.7
1
2.8
0
%
0
4C
4D
36
35
9
6
0
5.7
0
0
0
0
4
VIII. DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI ĐÃ THAM GIA ÁP DỤNG THỬ SÁNG KIẾN:
Số
Họ và tên
Sinh ngày
Nơi công tác
TT
Chức
Trình độ
Nội dung công
danh
Áp dụng thử
sáng kiến
Áp dụng thử
sáng kiến
12
3
Phạm Thị Ngân
11/3/1974
4
Nguyễn Thị Vân
11/5/1973
5
Trương Thị Huyền Châu
21/01/1961
6
Phạm Thị Quế
Giáo viên
Cao đẳng
Giáo viên
Đại học
Áp dụng thử
sáng kiến
Áp dụng thử
sáng kiến
Áp dụng thử
sáng kiến
Áp dụng thử
sáng kiến
Áp dụng thử
sáng kiến
Chúng tôi xin cam đoan mọi thông tin nêu trong đơn là trung thực, đúng sự
thật và hoàn toàn chịu trách nhiệm trước Pháp luật.
Ninh Bình, ngày 5 tháng 5 năm 2015
Những người nộp đơn
Tác giả
Đinh Thị Tuyết Chinh
Đồng tác giả
14
Ở đời, mất cái nọ được cái kia / là lẽ thường tình.
CN- thành ngữ
Ở dạng câu trên, giáo viên hướng dẫn học sinh đặt câu hỏi: Điều gì là lẽ thường
tình ? ( Mất cái nọ được cái kia).
- Chủ ngữ có thể là động từ, tính từ hay cụm động từ, cụm tính từ
Ví dụ:
Sản xuất / phải gắn với nhu cầu tiêu thụ.
CN- động từ
Đẹp nhất/ là hoa hồng.
CN- cụm tính từ
- Chủ ngữ có thể là một cụm chủ-vị
Ví dụ:
Anh về muộn / làm cả nhà lo lắng.
CN- cụm C-V
- Chủ ngữ có thể là từ, ngữ hoặc cụm C-V + từ chỉ trỏ ( này, nọ, kia, đó)
Ví dụ:
(1) Thất bại đó/ do sự chủ quan của chúng ta.
CN
(2) Cái bút đỏ tươi đang để trên bàn này / là của chị Mai.
CN
Ở ví dụ trên, câu (1) có CN là 1 từ + từ chỉ trỏ
câu (2) có CN là 1 cụm C- V + từ chỉ trỏ
4. Chủ ngữ có thể chỉ nơi chốn, chỉ thời gian
Ví dụ:
Trong thùng / đầy nước.
CN- chỉ nơi chốn
Trong thư viện / có một bộ từ điển mới.
Giải pháp 3: Hướng dẫn học sinh phân biệt các kiểu cấu tạo của thành phần
vị ngữ
5. Vị ngữ là động từ ( ĐT) hoặc cụm động từ:
Ví dụ:
Đàn cá heo / bơi trước mũi tàu như dẫn đường.
1VN- 1 Cụm ĐT
Các loài hoa / nghe tiếng hót trong suốt của Hoạ mi, chợt bừng tỉnh, xoè
4VN- 4 Cụm ĐT
những cánh hoa đẹp, bày đủ các màu sắc rực rỡ.
6. Vị ngữ là tính từ ( TT) hoặc cụm tính từ:
16
Ví dụ:
Bầu trời / trong vắt như thuỷ tinh.
1VN-1 Cụm TT
Những con cá song / rất khoẻ, vớt lên hàng giờ vẫn giãy đành đạch, vẩy
2VN- 2 cụm TT
xám hoa đen lốm đốm.
7. Vị ngữ là kết hợp gồm: Quan hệ từ là + từ hoặc ngữ:
Ví dụ:
Khen hoặc chê / là chuyện bình thường.
VN
Tôi / là giáo viên.
VN
Hà Nội / là thủ đô của nước ta.
VN
Một số trường hợp đặc biệt của vị ngữ:
8. Vị ngữ có thể là một cụm danh từ:
Ví dụ:
Câu (1): Chị có hai hoạt động Dừng lại ở ngoài cổng và Nâng vạt áo lau
những giọt mồ hôi nhễ nhại nên hai hoạt động này trả lời câu hỏi Làm gì?. Đó là
hai bộ phận vị ngữ trong câu.
Câu (2): Chị chỉ có một hoạt động Nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ
nhại nên câu này chỉ có một vị ngữ. Còn bộ phận Ở ngoài cổng trả lời câu hỏi Ở
đâu? nên nó là bộ phận trạng ngữ.
12.Một số quan hệ từ nằm xen giữa CN và VN, được xác định là mở đầu vị
ngữ.
Ví dụ:
Cái óc nặng nề ấy / thì phải lâu mới nhớ ra được.
VN
Tóm lại: Vị ngữ trong câu thường do động từ, cụm động từ, tính từ, cụm tính
từ tạo thành, cũng có khi vị ngữ do cụm danh từ, thành ngữ, hay cụm C- V tạo
thành. Vị ngữ có khi đứng trước chủ ngữ hay ở vị trí rất giống với trạng ngữ.
Giải pháp 4: Hướng dẫn học sinh phân biệt các kiểu cấu tạo của thành phần
trạng ngữ
13.Trạng ngữ là một từ:
Ví dụ:
Bỗng dưng trời đất tối sầm lại.
TN- 1 từ
14.Trạng ngữ là một cụm từ:
Ví dụ:
Sống trên cái đất mà ngày xưa cá sấu cản trước mũi thuyền, trên cạn hổ
18
TN- 1 cụm từ
rình xem hát này, con người phải thông minh và giàu nghị lực.
Trường hợp đặc biệt của trạng ngữ:
15.Trạng ngữ có thể là một cụm C- V:
CN
VN
Anh ta / hăm hở bước tới giữa sân đình.
CN
VN
16.Một số chú ý khi phân biệt trạng ngữ với các thành phần khác của câu:
+ Phân biệt trạng ngữ với vị ngữ:
Ví dụ:
19
Dừng lại ở ngoài cổng, chị nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ nhại.
Câu có thể có nhiều vị ngữ, trong đó có vị ngữ rất giống với trạng ngữ như ở
câu trên. Bộ phận gạch chân trong câu là một trong hai vị ngữ của câu. Bộ phận
này biểu thị hành động xuất hiện trước hành động nêu ở vị trí thứ hai trong câu, do
đó nó có thể đảo lên trước chủ ngữ.
Bộ phận gạch chân giống với trạng ngữ ở chỗ có thể lược bỏ mà không ảnh
hưởng đến tính trọn vẹn của câu.
Tuy nhiên, vì là vị ngữ nên bộ phận này có thể kết hợp với chủ ngữ để tạo
thành câu trọn vẹn. Trong khi đó, trạng ngữ không có vai trò trên. Đây chính là đặc
điểm phân biệt hai thành phần này với nhau.
Ví dụ:
Dừng lại ở ngoài cổng, chị nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ nhại.
VN
Vì có thể chuyển thành câu:
Chị / dừng lại ở ngoài cổng, nâng vạt áo lau những giọt mồ hôi nhễ nhại.
CN
Khác với câu:
VN
( 4) Nhờ trận mưa rào nên trời mát mẻ hẳn.
TN
Câu (1) là câu có cấu trúc C-V, C-V ( Lớp 5 gọi là câu ghép) nên rất dễ bị
nhầm lẫn là câu có trạng ngữ chỉ nguyên nhân ở đầu câu nên giáo viên cần nhấn
mạnh cho học sinh.
Còn các câu (2), (3), (4) là câu có trạng ngữ.
+ Phân biệt trạng ngữ với một số thành phần khác của câu:
Ví dụ:
Thuốc, anh ấy không hút.
Không phải TN
Câu trên được rút gọn từ câu: Thuốc, anh ấy không hút thuốc. và từ thuốc
được gạch chân không phải là trạng ngữ, nó là một thành phần phụ khác của câu,
có tác dụng nhấn mạnh chủ đề được nói tới trong câu.
So sánh các câu sau để thấy rõ hơn các thành phần câu:
Ví dụ:
(1) Anh ấy / không hút thuốc.
CN
VN
(2) Thuốc, anh ấy / không hút.
CN
VN
Một phần của VN ở câu (2) đã bị lược bỏ để tránh lặp từ. Câu nguyên vẹn là:
Thuốc, anh ấy không hút thuốc. Nên từ thuốc đứng đầu không phải là TN
(3)Anh ấy, thuốc không hút.
VN
21
Ở câu (3), CN và một phần của VN đã bị lược bỏ để tránh lặp từ. Câu nguyên vẹn
là: Anh ấy, thuốc, anh ấy không hút thuốc. Nên từ Anh ấy và từ thuốc đứng đầu
Trước hết cần hiểu: Thành phần câu là thành tố trực tiếp tạo câu, có thể là từ,
ngữ, cụm từ ngữ hay một cụm chủ- vị.
22
Ba tiêu chuẩn cũng là ba đặc trưng cơ bản của thành phần câu là:
* Vai trò ngữ pháp và ngữ nghĩa trong câu:
- Chủ ngữ ( CN) là thành phần chính thứ nhất trong hai thành phần chính của
câu, rất ít khi CN bị lược bỏ khi tách khỏi ngữ cảnh. Chủ ngữ biểu thị đối tượng
được nói tới trong câu.
- Vị ngữ ( VN) là thành phần chính thứ hai của câu, VN không thể bị lược
bỏ khi tách khỏi ngữ cảnh. Vị ngữ biểu thị hành động, trạng thái, đặc điểm, tính
chất của đối tượng được nói tới trong câu.
- Trạng ngữ ( TN) là một thành phần phụ của câu, không bắt buộc phải có
mặt trong câu, nó bổ sung cho nòng cốt câu về thời gian, địa điểm, nguyên nhân,
mục đích, phương tiện, cách thức, điều kiện,…Nếu lược bỏ trạng ngữ, câu vẫn là
câu trọn vẹn và hoàn chỉnh.
Ví dụ:
Mùa xuân này,/ cả đất nước / đang vui niềm vui xây dựng.
TN- chỉ thời gian CN
VN
Ở ví dụ trên, chủ ngữ ( cả đất nước) biểu thị đối tượng được nói tới trong
câu, vị ngữ (đang vui niềm vui xây dựng) biểu thị đặc điểm, tính chất của đối tượng
được nói tới trong câu, Chủ ngữ, vị ngữ không thể bị lược bỏ. Thành phần trạng
ngữ (Mùa xuân này) biểu thị về thời gian, nếu bị lược bỏ thì câu vẫn diễn đạt ý trọn
vẹn.
* Quan hệ ngữ pháp, ngữ nghĩa với các thành phần câu khác.
- Chủ ngữ có quan hệ chặt chẽ, trực tiếp và phù hợp với vị ngữ, kết hợp với
vị ngữ để tạo thành một cấu trúc câu biểu thị một nội dung nhất định.
- Vị ngữ có quan hệ chặt chẽ, trực tiếp và phù hợp với chủ ngữ, kết hợp với
thường, nhằm đạt hiệu quả tu từ, biểu cảm.
Ví dụ:
Vinh quang thay / dân tộc Việt Nam!
VN
CN
- Cũng có trường hợp xen vào giữa chủ ngữ, vị ngữ là thành phần chú giải
hoặc trạng ngữ.
Ví dụ:
(1) Pa-xcan,/ nhà toán học người Pháp,/ đã sáng chế ra chiếc máy tính đầu
CN
phần chú giải
VN
tiên trên thế giới.
(2)Vịnh Hạ Long,/ ngày 17 -11 -1994,/ được UNESCO công nhận là di sản
24
CN
thiên nhiên thế giới.
TN
VN
- Trạng ngữ thường đứng ở đầu câu, trước nòng cốt câu, nhưng cũng có thể
chuyển xuống sau nòng cốt câu hoặc xen giữa chủ ngữ và vị ngữ ( Ví dụ 2 ở trên).
Tuy nhiên, không phải trạng ngữ ở đầu câu nào cũng có khả năng chuyển vị trí.
Ví dụ:
(1) Trên dòng sông, chiếc xuồng lặng lẽ trôi.
TN