Câu 1: Phân tích nhảy cao kiểu “úp bụng”. Nêu sai lầm thường mắc và cách
khắc phục
1.1. Chạy đà:
Chạy đà từ 7 đến 15 bước ( tùy theo trình độ của VĐV). Chạy đà theo đường xiên góc độ
từ 25° - 40° cùng bên phía chân giậm nhảy. Tốc độ tăng dần, bước chạy nhịp nhàng có
tính “đàn tính”, tốc độ không cần phải đạt tới mức tối đa ở cuối đà nhưng ở những VĐV
đỉnh cao như Sotomayor ( VĐV Cuba) ở những bước cuối tốc độ đạt tới 8,3m/giây.
Những bước cuối đà dài hơi, trọng tâm hạ thấo để chuẩn bị giậm nhảy.
1.2.Giậm nhảy:
Chân giậm đặt bằng gót, gối chân giậm hơi co tạo góc khoảng 130° rồi thực hiện đ65ng
tác giậm nhảy nhờ duỗi thẳng các khớp cổ chân, gối và hông để đưa trọng tâm cơ thể lên
cao về trước ( lúc này chân giậm từ gót đá lăn sang mũi chân). Ngay khi chân giậm chạm
đất, chân lăn nhanh chóng đá lên cao, cẳng chân duỗi thẳng, mũi chân hướng lên trên, hai
tay đánh vòng từ sau ra trước, lên cao, khi hai khủy tay bằng vai thì dừng đột xuất để kéo
trọng tâm cơ thể lên cao. Lực giậm nhảy có thể đạt tới 650 kg, thời gian giậm kéo dài
khoảng 0,18 – 0,22 giậy. Tốc độ bay ban đầu theo phương thẳng đứng đạt khoảng 4,1 –
4,2 m/giây. Góc độ bay của trọng tâm cơ thể dao động trong khoảng 60° - 75°.
1
1.3. Bay trên không :
Khi mũi chân giậm rời mặt đất thì bắt đầu giai đoạn bay trên không, khi trọng tâm lê cao
nhất mũi chân lăn xoay vào xà, ngực cũng xoay vào xà tạo cho thân người tư thế nằm trên
xà. Nhảy cao kiếu “úp bụng” có hai kĩ thuật qua xà: “ Kỹ thuật “bằng” và kỹ thuật “lặn”
Kỹ thuật “Bằng”:
2
P Đo và điều chỉnh lại cự li, hướng góc chạy đà và điểm giậm nhảy
P Tập đặt chân lại vào điểm giậm nhảy và đá lăn
h Giậm nhảy bị lao vào xà:
Cách khắc phục:
P Tập chạy thấp điểm trọng tâm kết hợp đưa đặt chân giậm nhảy
P Tập phản xạ giậm nhảy nhanh, đá lăn chạm vật chuẩn vươn người tích cực lên cao
h Chân lăn, chân giậm nhảy đá rơi xà, bị “tụt mông”:
Cách khắc phục:
P Tập các động tác rèn luyện độ linh hoạt của khớp hông và phát triển sức mạnh chân,
sức bật chân ( tại chỗ đá lăn, đá lăn vào vật treo trên cao…)
P Tập đánh tay kết hợp giậm nhảy
P Tập mô phỏng giậm nhảy qua xà
P Tập hoàn chỉnh kĩ thuật nhảy cao kiểu bước qua
h Bị chấn thương khi tiếp đất:
Cách khắc phục:
P Đứng trên một chân, tập khuỵ gối rồi đứng lên
P Tập nhảy từ trên cao xuống ( từ bang ghế..) đệm hoặc hố cát thực hiện chùng gối để
giảm chấn động
P Tập một số động tác phát triển thể lực chân, đứng lên ngồi xuống bằng một chân,
hai tay chống hông ngồi xổm trên một chân, nhảy đổi chân,..
Câu 2: Nêu ưu điểm, khuyết điểm của thể thức thi đấu loại trực tiếp một lần
4
8
(
Vô
địch)
Trận
7
6
5
8
Trận 3
6
Trận
6
3
2
Trận
6
3
3
Trận 3
7
(
Vô
địch)
4
Trận
8
7
Trận
5
8
8
Trận 1
9
Vòng 1: Trận 1: 8 đv 9
Vòng 2: Trận 2: 1 đv 2 ; Trận 3: 3 đv 4 ; Trận 4: 5 đv 6 ; Trận 5: 7 đv 8 ( 8 thắng 9)
Vòng 3: Trận 6: 1 đv 3 ( 1 thắng 2, 3 thắng 4) ; Trận 7: 5 đv 7 ( 5 thắng 6, 7 thắng 8)
Vòng 4: Trận 8 ( chung kết): 3 đv 7 ( 3 thắng 1, 7 thắng 5) : 7 vô địch
4
VD 3: Một giải có 10 đội tham gia
n
địch)
5
5
Trận 5
6
6
Trận 1
7
Trận
8
8
8
8
Trận 6
điểm: không phải tất cả mọi người đều có
thể theo kịp độ nhanh của bóng. Morgan
cần một trò chơi mà đàn ông trung niên có
thể chơi được.
Morgan sáng tạo ra một trò chơi mới, ban
đầu được gọi là mintonette. Ông chọn tên
này vì môn thể thao mới này ó liên quan
đến cầu lông (badminton). Mintonette chơi
trên sân được chia bởi một tấm lưới 6 feet 6
inch (1,98m). Hai đội đánh bóng qua lại
cho đến khi một đội bỏ lỡ bóng. Cuộc thi
bóng chuyền đầu tiên diễn ra vào ngày 7 tháng 7 năm 1896.
Mọi thứ thay đổi nhanh chóng
Trò chơi của Morgan nhanh chóng thay đổi. Một trong những thay đổi đầu tiên là tên gọi.
Alfred Halstead được cho là người đã đổi tên môn thể thao này thành "volley ball" (bóng
chuyền). Số lượng người chơi mỗi đội cũng được giới hạn. Lúc mới đầu, một đội được
phép có bao nhiêu cầu thủ cũng được, miễn là phù hợp với sân 50x25 feet (7,62×15,24m).
Số lượng người chơi được xác định là 9 cho mỗi bên và sau đó giảm còn 6. Những người
6
chơi có quyền luân phiên thay đổi vị trí cho nhau. Theo quy định, mỗi đội có thể chạm
vào bóng ba lần trước khi đánh qua lưới, ban đầu không giới hạn số lần chạm bóng.
Quả bóng chuyền đầu tiên chính thức ra đời năm 1896. Đến năm 1900, hình dạng và trọng
lượng tiêu chuẩn của quả bóng gần như giống với quả bóng ngày nay.
thưởng tiền mặt như những tay chuyên nghiệp. Hiệp hội bóng chuyền chuyên nghiệp
(AVP) được thành lập năm 1983.
Khi những ngôi sao bóng chuyền trong nhà bắt đầu chơi trên bãi biển, môn thể thao này
trở nên phổ biến hơn. Bóng chuyền bãi biển lan từ California đến Florida và sau đó đến
các tiểu bang khác, thậm chí đến cả các tiểu bang không giáp biển. Ở một số vùng, bóng
chuyền bãi biển được chơi trong nhà có lót cát. Đến năm 1993, bóng chuyền bãi biển đã
7
trở nên phổ biến tại Mỹ, giải đấu được phát sóng trên truyền hình quốc gia. Bóng chuyền
với bốn thành viên ở mỗi đội trở nên phổ biến trong những năm 1990.
Bóng chuyền và Olympic
Ngày nay, cuộc thi bóng chuyền nam, nữ trong nhà và bãi biển là một phần của thế vận
hội Olympic. Bóng chuyền trong nhà trở thành một môn thể thao Olympic từ năm 1964.
Đội chủ nhà năm đó - Nhật Bản đã giành huy chương vàng, hạng mục dành cho nữ. Trong
cuộc cạnh tranh huy chương của nam, Nga chiếm ưu thế, giành huy chương vàng tại cuộc
thi bóng chuyền Olympic đầu tiên. Đội nam của Mỹ giành huy chương vàng năm 1984 và
1988.
Giải bóng chuyền Olympic
Năm
HCV trong nhà (nam)
HCV trong nhà (nữ)
1964
Mỹ
Trung Quốc
1988
Mỹ
Nga
1992
Brazil
Cuba
1996
Hà Lan
Cuba
2000
Yugoslavia
Cuba
2004
2000
Mỹ
Úc
2004
Brazil
Mỹ
2008
Mỹ
Mỹ
Ít ai biết được môn thể thao bóng chuyền mạnh mẽ, nhanh nhạy ngày nay ban đầu là một
trò giải trí nhẹ nhàng được thiết kế cho đàn ông trung niên. Ngày nay, các vận động viên
giỏi nhất vẫn đang miệt mài luyện tập, thi tài trong các phòng tập hay ở những bãi biển
trên khắp thế giới.
Câu 4: Lập công thức tính thành tích nhảy cao. Phân tích giai đoạn quan
trọng, góc độ lý tưởng
: tốc độ bay ban đầu
: là góc bay tạo bởi vecto tốc độ với phương nằm ngang ở thời điểm bay lên (khi rời
khỏi mặt đất)
Câu 5 : Ảnh hưởng của thể dục thể thao đối với cơ thể con người
+
Hệ vận động: gồm cơ và xương. Các hoạt động thông thường của con người
thường dựa vào hệ vận động. Thường xuyên tập luyện thể dục thể thao có thể tăng cường
các chất của xương, tang cường sức mạnh của cơ hay tang cường tính ổn định và biên độ
hoạt động của các khớp từ đó mà năng lực vận động của con người có thể được nâng lên,
xương và khớp được cấu thành. Xương trong cơ thể là một kết cấu kiên cố nó bao gồm
hơn 200 chiếc xương, những chiếc xương lại cấu thành khung xương.
+
Hệ hô hấp: gồm phổi, khí quản và mũi. Phổi là nơi trao đổi khí còn lại đều là
đường hô hấp. Cơ thể trong trạng thái yên tĩnh thì mỗi phút chúng ta đòi hỏi khoảng 0,25
– 0,3ml khí. Như vậy chỉ cần 1/20 số phế nang trong phổi hoạt động thì có thể đáp ứng
được. Nếu cứ như vậy trong thời gian dài thì những phế nang không được sử dụng sẽ bị
thoái hoá đi. Từ đó các chức năng của hệ thống hô hấp giảm đi mạnh mẽ và rất dễ mắc
bệnh. Chức năng của hệ hô hấp mạnh hay yếu phụ thuộc bởi năng lực CO2 của cơ thể. Khi
tập luyện thể dục thể thao cơ thể đòi hỏi nhiều hơn về O2. Chính vì vậy mà tần số hô hấp
tang lên. Để đáp ứng các nhu cầu trên, các cơ quan của hệ hô hấp bắt buộc phải cải thiện
năng lực làm việc của bản thân. Do vậy, tiến hành luyện tập thể dục thể thao trong thời
gian dài có thể nâng cao năng lực hấp thụ O2, từ đó nâng cao chức năng cơ quan hệ hô
hấp, cải thiện cơ quan hệ thống hô hấp.
+
Hệ tuần hoàn: Tập luyện thể dục thể thao liên tục trong thời gian dài, nhịp tim có
xu hướng giảm, giảm tần số mạch, làm kéo dài thời gian tâm trương, giảm nhu cầu sử
dụng oxy của cơ tim, giảm hoạt động của tim. Ở những người thường xuyên tập luyện thể
dục thể thao huyết áp động mạch có xu hướng giảm, giảm huyết áp là biểu hiện của phản
10
truyền đến hệ thống trung khu thần kinh. Sau đó hệ thống trung khu thần kinh phân tích
tổng hợp thì các xung đông hung phấn sẽ được dẫn truyền đến các cơ quan mà nó tạo ra
các phản ứng.
11