BÀI DỰ THI CHƯƠNG TRÌNH KHUYẾN HỌC THÀNH NHÂN
Đề bài luận: Theo anh/chị, bậc đại học cần hun đúc những phẩm cách gì cho sinh viên? Anh/chị
có dự định hay hoài bão gì cho tương lai? Anh chị đã chuẩn bị những điều kiện gì từ bây giờ để
thực hiện được dự định hay hoài bão đó?
Bài viết:
Để có một đời thành công và hạnh phúc mĩ mãn đòi hỏi một quá trình phấn đấu và kiên trì không
mỏi mệt của mỗi người. Và tùy vào hoàn cảnh hiện tại và sự cố gắng của mỗi người như thế nào,
một cuộc đời mĩ mãn có để đến với ta vào một ngày thật bình thường nào đó trong suốt cuộc đời
dài khi mà ta nhìn lại những năm tháng mình đã qua và nhận ra rằng: có thể ta vẫn chưa đi tới
được đỉnh cao nhất theo ước nguyện của cuộc đời mình, nhưng ta lại ngày càng thấy rõ được con
người của mình và không còn thấy những điều hồi tiếc như trước kia nữa. Những điều nhỏ nhất
mình đã qua, với sự cố gắng nhất, đều làm mình thấy thoải mái để mỉm cười và tận hưởng. Đó là
hạnh phúc. Và niềm vui đôi khi không phải là đích đến của ước mơ mà là sự tận hưởng của quá
trình đi tìm bản thân và thực hiện ước nguyện của mình.
Trên cuộc đời dài đi tìm định nghĩa sống đó của mình, ta sẽ được trải qua rất nhiều giai đoạn
cuộc đời để ta cố gắng và tận hưởng. Một trong những giai đoạn tuyệt vời và cũng có bước
ngoặc rất lớn đó là giai đoạn tuổi sinh viên. Ở đây tôi nói là tuổi sinh viên chứ không nói là giai
đoạn sinh viên vì để lập nghiệp, đại học không không phải là con đường duy nhất. Ở giai đoạn
này là cơ hội để ta trải nghiệm và bắt đầu (một cách thật nghiêm túc) khám phá về con người của
mình. Trong số đó, ích nhất chúng ta cần phải trang bị cho mình những triết lý hay quan điểm
sống của mình và cố gắng đi tìm cho mình bằng được đam mê để tự trả lời cho mình câu hỏi lớn
nhất của cuộc đời: Ta sinh ra để làm gì?
Với những trải nghiệm hạn hẹp cho đến thời điểm hiện tại, tôi xin trình bày những quan điểm
của mình về các phẩm chất quan trọng nhất cho sinh viên và những mối quan tâm dự định riêng
của mình.
Để vững tin bước vào cuộc đời dài phía trước, một sinh viên cần hun đúc cho mình năm phẩm
cách sau.
Thứ nhất, đó là sự thông thái. Sự thông thái là phẩm cách số một mà một sinh viên cần phải rèn
luyện. Sự thông thái ở đây là không chỉ sự hiểu biết chuyên môn về kiến thức chuyên ngành hẹp
nào đó mà còn là sự hiểu biết tổng quan về cuộc sống xung quanh, về bản thân và về mối quan
hệ hòa hợp với mọi người quanh mình. Sự hiểu biết chuyên môn sẽ cho chúng ta thăng hoa và dễ
Thứ tư, đó là sự khiêm tốn. Sự khiêm tốn sẽ là sự nhắc nhở tuyệt vời để chúng ta luôn cố gắng và
hoàn thiện mình. Khiêm tốn giúp chúng ta ý thực được sự bất hoàn hảo của mình, và thúc giục
chúng ta phải cố gắng nhiều hơn mỗi ngày. Quá nhiều bạn trẻ đã quá ám ảnh với việc mình luôn
đúng mà không hề thừa nhận một cách thực tế sự yếu kém của mình. Không ai là hoàn hảo cả.
Sự tự hào và sự thỏa mãn cho ta cảm giác của sự công nhận và chiến thắng, nhưng nếu không
biết kiểm soát cảm xúc đó, nó sẽ trở thành thử che đi nhưng khuyết điểm của mình.
Đức tính cuối cùng những cũng không kém phần quan trọng đó chính là sự thưởng thức tận
hưởng và lòng biết ơn. Bạn sẽ không thể nào làm tốt một điều gì đó nếu bạn không biết thưởng
thức cái đẹp của nó. Bạn không thể yêu hoặc ít ra bạn không thực sự biết yêu ai nếu bạn không
thấy được sức mạnh của tình cảm con người như thế nào. Bạn không thể nào trở thành đầu bếp
giỏi nếu bạn không bao giờ biết nâng niu thưởng thức và tận hưởng được các món ăn. Cuộc sống
cũng vậy thôi. Bạn không thể sống vui nếu bạn biết tân hưởng niềm vui của cuộc sống và trân
trọng nó. Hãy dừng phàn nàn và nuối tiếc về những điều mình không thể làm. Hãy dành thời
gian để biết ơn những điều nhỏ xung quanh, trân trọng cuộc sống mình có, và tập trung vào
những điều mình có thể làm được.
Bên cạnh trang bị cho mình những quan điểm và nhìn nhận riêng về cuộc sống xung qua và
những giá trị của nó, người trẻ chúng ta phải mang trong mình những ước mơ và khát vọng.
Ước mơ lớn nhất của tôi là trở thành một nhà nghiên cứu và giảng dạy giỏi, có kiến thức sâu, gắn
liền cuộc đời với việc nghiên cứu và giảng dạy sinh viên. Do đó, dự định lớn nhất của tôi hiện tại
là trở thành giảng viên đại học.
Có rất nhiều lý do cho lựa chọn này của mình. Một trong số đó, cũng là lý do quan trọng nhất, đó
là tôi luôn muốn một khi đã đi theo lĩnh vực nào phải cố gắng để trở thành chuyên gia trong lĩnh
vực đó. Vì tôi luôn có thôi thúc muốn khẳng định mình. Khi có một kiến thức chuyên sâu trong
một lĩnh vực hẹp nào đó sẽ cho phép ta dễ dàng tập trung để đạt được những thành tựu cao nhất
trong lĩnh vực đã cho. Tôi rất thích tìm hiểu vấn đề đến cùng từ hướng tổng quát, và thích nói về
các ý tưởng. Do đó, môi trường học thuật sẽ cho tôi được điều đó.
Điều thứ hai, tôi yêu công việc liên quan đến học thuật và tương tác với sinh viên. Do đó, tôi
thích được làm nghiên cứu, giảng dạy và tranh luận. Các công việc làm thêm của tôi đều liên
Bên cạnh đó, một trong những giá trị lớn nhất tôi nhận được trong suốt thời gian sinh viên của
tôi đến hiện giờ là triết lý về sự cho đi nhận lại và ý nghĩa của sự kết nối với con người và công
đồng. Khi mới là một sinh viên năm một, tôi là người rất tự ti, sống khép kín, và rất ngại tiếp xúc
với người khác. Tôi đã sống và nghĩ cho bản thân nhiều hơn là nghĩ cho người khác. Đó là một
khoảng thời gian tồi tệ vì tôi luôn thấy mất đi động lực sống và không hiểu mình cố gắng làm
điều gì đó để được gì. Sự mất định hướng tồi tệ đó kéo dài cho đến khi tôi quyết định mình phải
thoát ra cái suy nghĩ cũ kĩ này và lao vào cuộc sống nhiều hơn. Tôi tích cực tham gia các câu lạc,
tổ chức, các hoạt động ngoại khóa để thử cảm giác và nhìn nhận của mình về cuộc sống. Đó là
một trong những quyết định tuyệt vời nhất của tôi. Tôi bắt đầu thấy động lực để cố gắng trở lại.
Và rằng, cho đi chính là sự nhận lại tuyệt vời nhất. Cũng một phần vì tôi xuất thân trong gia đình
khó khăn có bố mẹ đều làm nông, nên tôi nhận ra mình rất dễ đồng cảm và xúc động với những
trường hợp khó khăn bất hạnh khác. Đó là lý do tôi thấy mình được vui khi tham gia tổ chức tình
nguyện để giúp đỡ cho các em học sinh khác, và tôi thật sự yêu thích việc này. Do đó, tôi luôn
mong mỏi mình ngày càng hoàn thiện để trước hết đảm bảo cuộc sống cho bản thân, sau đó là
đóng thật nhiều cho xã hội để chắp cánh cho nhiều ước mơ khác nữa cũng giống như các tổ
chức, công ty khác đã trao tặng nhiều học bổng cho sinh viên để giúp đỡ họ hoàn thành ước
nguyện. Tôi tin sự cố gắng của mình sẽ có một ngày được đền đáp.
Đà Nẵng, ngày 30 tháng 3 năm 2014