TRƯỜNG THPT HÀ HUY GIÁP
HỌ VÀ TÊN : PHẠM HỒNG LÃM
LỚP 10A2
Bài dự thi tuyên truyền giới thiệu sách
Họ và tên: Phạm Hồng Lãm– Lớp 10A2
Kính thưa BGK!
Kính thưa quý thầy cô, và các bạn thân mến!
Tôi tên Phạm Hồng Lãm, học sinh lớp 10A2 trường THPT Hà Huy Giáp.
Như thầy cô và các bạn đều biết Sách- một ấn phẩm đặc biệt của cuộc sống-
một sợi dây nối liền hiện tại với quá khứ- một công cụ tuyên truyền hữu hiệu-
một vũ khí sắc nhọn trên lĩnh vực tư tưởng trong mọi thời kì và đọc sách là một
thú vui lành mạnh, là một công việc cần thiết suốt cuộc đời của mỗi con người.
Và mỗi chúng ta hãy tìm cho mình những người bạn đồng hành tin cậy để cùng
nhau xây dựng tương lai.
Đến với hội thi hôm nay, tôi xin được phép giới thiệu một tự truyện về một
cuộc đời của một văn sĩ có tuổi thơ không mấy hạnh phúc, nói khác hơn là đau
khô. Đó là quyển “Những ngày thơ ấu” của nhà văn Nguyên Hồng.
Trên tay tôi là quyển sách ấy. Nổi bật trên bìa quyển sách là….. được in
trong khổ giấy…… do….biên soạn và được xuất bản bởi NXB Kim Đồng
Những ngày thơ ấu là một tự truyện của chính tuổi thơ Nguyên Hồng - được viết
dưới dạng hồi ký của nhân vật xưng tôi, có tên Hồng.
Sách gồm 9 chương:
Chương 1: Tiếng kèn
Chương 2: Chúa xót thương chúng con
Chương 3: Trụy lạc
Chương 4: Trong lòng mẹ
Chương 5: Đêm Nô-En
Chương 6: Trong đêm đông
Chương 7: Đồng xu cái
Chương 8: Sa ngã
Chương 9: Một bước ngắn
Cô tôi hỏi luôn, giọng vẫn ngọt:
-Sao lại không vào? Mợ mày phát tài lắm, có như dạo trước đâu?
Rồi hai con mắt long lanh của cô tôi chằm chặp đưa nhìn tôi. Tôi lại im
lặng, cúi đầu xuống đất: lòng tôi càng thắt lại, khóe mắt tôi đã cay cay. Cô tôi
liền vỗ vai tôi cười mà nói rằng:
-Mày dại quá cứ vào đi, tao chạy cho tiền tàu. Vào mà bắt mợ mày may vá sắm
sửa cho và thăm em bé chứ.
Nước mắt tôi đã ròng ròng rớt xuống hai bên mép rồi chan hòa đầm đìa ở
cằm và ở cổ. Hai tiếng "em bé" mà cô tôi ngân dài ra thật ngọt, thật rõ, quả nhiên
đã xoắn chặt lấy tâm can tôi như ý cô tôi muốn. Nhưng không phải vì thấy mẹ tôi
chưa đoạn tang thầy tôi mà đã chửa đẻ với người khác mà tôi có những cảm giác
đau đớn ấy. Chỉ vì tôi thương mẹ tôi và căm tức sao mẹ tôi lại vì sợ hãi những
thành kiến tàn ác mà xa lìa anh em tôi, để sinh nở một cách giấu giếm trốn tránh
như một kẻ giết người lúng túng với con dao vấy máu của nó. Tôi cười dài trong
tiếng khóc, hỏi cô tôi:
-Sao cô biết mợ con có con?
Cô tôi vẫn cứ tươi cười kể các chuyện cho tôi nghe. Có một bà họ nội xa
vào trong ấy cân gạo về bán. Bà ta một hôm đi qua chợ thấy mẹ tôi ngồi cho con
bú ở một bên rổ bóng đèn. Mẹ tôi ăn vận rách rưới, mặt mày xanh bủng, người
gầy rạc đi, thấy thế bà ta thương tình toan gọi hỏi xem sao thì mẹ tôi vội quay đi,
lấy nón che... Cô tôi chưa dứt câu, cổ họng tôi đã nghẹn ứ khóc không ra tiếng.
Giá những cổ tục đã đày đọa mẹ tôi là một vật như hòn đá hay cục thủy tinh, đầu
mẩu gỗ, tôi quyết vồ lấy ngay mà cắn, mà nhai, mà nghiến cho kỳ nát vụn mới
thôi. Cô tôi bỗng đổi giọng, lại vỗ vai tôi, nhìn vào mặt tôi, nghiêm nghị:
-Vậy mày hỏi cô Thông
-tên người đàn bà họ nội xa kia
-chỗ ở của mợ mày, rồi đánh giấy cho mợ mày, bảo dù sao cũng phải về. Trước
sau cũng một lần xấu, chả nhẽ bán xới mãi được sao?
Tỏ sự ngậm ngùi thương xót thầy tôi, cô tôi chập chừng nói tiếp:
-Mấy lại rằm tháng tám là giỗ đầu cậu mày, mợ mày về dù sao cũng đỡ tủi cho
Các bạn thân mến! Qua câu chuyện trên, phần nào chúng ta cũng đã biết
được hoàn cảnh của Hồng, và như tôi đã nói, Sau mỗi chương là sự tăng cấp
những khó khăn và tàn lụi của gia đình, Và theo sự tàn lụi đó, những hư hỏng và
thử thách đối với cậu bé cũng tăng lên. Sau khi mẹ đi lần nữa, Hồng lại phải trở
lại sống với những chuỗi ngày khủng khiếp.
Thiếu tình thương của bố mẹ, đứa trẻ thiệt thòi biết bao nhiêu! Trong ghẻ
lạnh, hắt hủi của gia đình, từ rất sớm Hồng đã trả qua cảnh lêu lổng đầu đường xó
chợ. Chung đụng với những lớp người dưới đấy, Hồng học được nhiều mánh
khóe để có tiền; và rồi cậu đã có thể kiếm tiền bằng đánh đáo với kỹ năng loại
“siêu”: “Từ ngày thấy mình có một biệt tài… tôi bắt đầu đi lang thang khắp thành
phố với một đồng xu cái vừa dày vừa rõ chữ, hơn một hào vốn, và với một lòng
ham muốn ngùn ngụt được nhiều tiền để ăn tiêu.”
Kiếm tiền bằng đánh đáo, chứ không phải chôm chỉa, móc túi, ăn cắp, ăn trộm, vì
thiếu sự chăm nom, giáo dục của gia đình, kể cũng chưa phải là tội lỗi gì lớn lắm.
Nhưng trong lời kể của Hồng đã có dư vị xấu hổ của một sự “sa ngã” và “trụy
lạc”…
Đánh đáo rồi có tiền dắt quần, có lúc cậu suýt bố tước đoạt để mua thuốc phiện.
Đó là những trang thật xót xa và bi thảm cho tình cha con. Còn với mẹ, luôn vắng
nhà, cậu xa lạ giữa gia đình nhà chồng và chịu mang tiếng xấu, cậu lại là người
dành trọn tình thương yêu và luôn luôn lo lắng để bảo vệ cho mẹ. Bé bỏng trong
vòng tay ôm của mẹ, lúc nào cũng khao khát sà vào lòng mẹ; nhưng cũng đã có
lúc, như một người lớn, cậu cứng cỏi bênh vực mẹ. khi mẹ rụt rẻ ngỏ ý muốn đưa
“em bé” về:
- “Mợ không sợ ai hết. Mợ cứ đường hoàng đưa em về!”
Đau đớn là thế, cay đắng là thế. Nhưng ở trong cậu, một đứa trẻ ngây thơ,
trong sáng vẫn tồn tại. Mãi mãi là thế. Mỗi người tuy có một hoàn cảnh khác
nhau. Nhưng mấy ai có hoàn cảnh như Hồng.
Đọc Những ngày thơ ấu thấy không phải ai trong đời cũng có một tuổi thơ
như Nguyên Hồng. Có thể nói, đây là một tuổi thơ… không phổ biến. Nói theo
Lép Tônxtôi, ở mọi gia đình, hạnh phúc thường giống nhau còn bất hạnh lại rất