Tầm Tần Ký
Hồi 261
Oan gia ngõ hẹp
Giải Tử Nguyên ngồi xuống cạnh giường, vò đầu nói, „Sao lão huynh
lại bệnh đến nỗi trắng bạch thế? Tiểu đệ còn muốn mời lão huynh ra
ngoài."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Chuyện của huynh đã giải quyết
xong rồi ư?"
Giải Tử Nguyên nói, „Dù cho giải quyết không xong, tiểu đệ cũng phải
viết khúc nhạc cuối cùng cho Lan Cung Viên, lần này thì hỏng bét, e
rằng đại vương sẽ trách tiểu đệ."
Hạng Thiếu Long lo lắng cho y nói, „Chỉ còn năm ngày nữa, làm sao
đây. Giải huynh đi một mình không được sao?"
Giải Tử Nguyên cười khổ nói, „Nội nhân chỉ tin một mình huynh, nếu
tại hạ không đưa huynh về nhà cho nàng xem, e rằng chẳng được đi đâu
cả."
Hạng Thiếu Long hiến kế rằng, „Thì huynh cứ bảo đến chỗ của Trọng
Tôn Long thương lượng vậy!"
Giải Tử Nguyên than rằng, „Trọng Tôn Huyền Hoa nào dám giấu nàng,
chỉ một câu thôi cũng biết ta nói dối."
Hạng Thiếu Long tung mền dậy nói, „Vậy thì tiểu đệ chỉ còn thí mạng
bồi quân tử, đi cùng huynh vậy."
Thật ra Hạng Thiếu Long cũng chẳng sao cả, chỉ vì mất máu quá nhiều
mà mặt trắng bệt, nhưng được nghỉ ngơi nên thể lực cũng phục hồi lại,
chỉ là vết thương vẫn còn hơi đau.
Ðến Giải phủ, Thiện Nhu thấy dáng vẻ gã như vậy, giật mình đuổi Giải
Tử Nguyên ra ngoài, hạ giọng hỏi, „Xảy ra chuyện gì?"
Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Bị sư phụ của nàng đâm cho một
nhát."
Thiện Nhu thất thanh kêu, „Cái gì?"
Hạng Thiếu Long kể lại đầu đuôi câu chuyện, Thiện Nhu vẫn chưa nói
Lan phu nhân cũng không cưỡng ép, bỏ ra ngoài.
Giải Tử Nguyên thì tinh thần tăng lên gấp bội, rút tấm vải trong người
ra, sai bọn thị tỳ đem bút mực đến cho gã, cú thế bắt đầu sáng tác.
Hạng Thiếu Long không dám quấy rầy y, ngồi dựa lên chiếc đệm,
nhắm mắt giả vờ ngủ. Hai ả tỳ nữ cùng đến xoa bóp cho hai người.
Hạng Thiếu Long trong lòng lại có cảm giác khác, mới hiểu đến sự
quan trọng của và thân phận.
Mình vẫn là mình nhưng vì thân phận đã khác, không giống như trước
kia dù đi đến nơi nào cũng đều trở thành nhân vật trung tâm. RÕ ràng
Lan phu nhân chẳng hề để ý gì đến mình. Ðang nghĩ ngợi thì ngủ thiếp
đi.
Gã mơ màng nghe tiếng ca dịu dàng của một nữ tử như từ trên trời
vọng vào tai gã. Gã tuy không hiểu nàng hát gì, nhưng mỗi chữ đều rất
đẹp đẽ, nhẹ nhàng như mây khói, còn điệu nhạc thì cứ dập dờn như
sóng nước, nghe thoảng qua như làn gió nhẹ.
Hạng Thiếu Long tưởng rằng mình đang nằm mơ, mở mắt ra thì thấy
Lan Cung Viên đã đến, đang phục trên người Giải Tử Nguyên, như
giọng hát bài hát mà y mới sáng tác. Phía đối diện có một hán tử cao
lớn, thấy gã đã thức dậy thì chỉ gật đầu chào, rồi lại chú ý về phía Lan
Cung Viên và Giải Tử Nguyên.
Bài hát vừa xong hán tử ấy vỗ tay nói, „Khúc nhạc tuyệt vời, Viên tiểu
thư hát cũng rất hay, Huyền Hoa bội phục, bội phục."
Hạng Thiếu Long giật thốt, lúc này mới biết kẻ này chính là con trai
của Trọng Tôn Long, kẻ lừng danh Lâm Tri, kiếm thủ Trọng Tôn
Huyền Hoa.
Giải Từ Nguyên ngả vào trong lòng Lan Cung Viên, hé mắt nhìn Hạng
Thiếu Long vui mừng nói, „Thẫm huynh đã tĩnh, chúng ta cùng uống
một chén, đêm nay không say không về."
ánh mắt của Lan Cung Viên dừng lại trên người Hạng Thiếu Long, rồi
lại quay về phía Giải Từ Nguyên, nũng nịu nói, „Không cho Giải đại
để rút lui, Lan phu nhân lại đến, thân mật ngồi xuống bên cạnh Trọng
Tôn Huyền Hoa, bảo rằng, „Nô gia muốn mượn Viên Viên một lát,
mong ba vị đại gia nể mặt của nô gia, xin đừng phiền lòng."
Trọng Tôn Huyền Hoa lạnh nhạt nói, „Phải chăng Tề Vũ đã đến?"
Lan phu nhân cười, „Trọng Tôn công tử đã đoán trúng, còn có một đại
nhân vật ở nước Tần là Lã đại tướng quốc nữa."
Trọng Tôn Huyền Hoa hai mắt sáng lên, lạnh lùng hừ nói, „Nếu luận về
nhân vật ở nước Tần, chỉ có Hạng Thiếu Long, nào đến lượt Lã Bất Vi!
Hừ!“
Lan Cung Viên cũng đột nhiên thở dài, đứng dậy dịu dàng nói, „Thiếp
thân đi chào hỏi rồi sẽ lập tức quay về."
Giải Tử Nguyên vội vàng đứng dậy tiễn đưa, nháy mắt với Hạng Thiếu
Long nói, „Viên tiểu thư đừng để bụng, tại hạ cũng đã đến lúc phải về