Luan van chuyen de hệ THỐNG DI TÍCH LỊCH sử văn hóa và DANH THẮNG VIỆT NAM chuan - Pdf 92

TRƯỜNG ĐẠI HỌC KINH TẾ TP. HỒ CHÍ MINH
KHOA THƯƠNG MẠI – DU LỊCH
  
BÀI THU HOẠCH
MÔN :
HỆ THỐNG DI TÍCH LỊCH SỬ VĂN HÓA VÀ
DANH THẮNG VIỆT NAM
Giảng viên : TS. HUỲNH QUỐC THẮNG
Người viết bài : TRỊNH THẾ HIỂN
Học sinh lớp : Nghiệp Vụ Hướng Dẫn Du Lịch
Khóa 8 : Lớp 6 tháng
LỜI MỞ ĐẦU
Sau hơn 03 tháng học lớp nghiệp vụ Hướng Dẫn Du Lịch tại khoa Thương
Mại – Du Lịch trường Đại Học Kinh tế TP. HCM vừa qua lớp chúng em đươïc các
Thầy, Cô đến giảng và dạy về các môn chuyên đề trong đó có môn : Hệ thống Di
Tích Lịch Sử Văn Hóa và Danh Thắng Việt Nam. Tuy dù chỉ được Thầy giảng dạy
trong một thời gian rất ngắn nhưng đã giúp cho chúng em được những kiến thức về
hệ thống Di Tích Lịch Sử Văn Hóa và Danh Thắng Việt Nam rất phong phú và hữu
ích. Đã qua những buổi học trên càng giúp cho em vững vàng và tự tin hơn trong
công việc của mình.
Qua Bài Thu Hoạch này em muốn chuyển lời cảm ơn chân thành đến Thầy
Thắng và cũng như các Thầy Cô khác, đồng thời, Em cũng cám ơn sự chia sẽ kinh
nghiệm của các bạn học cùng khóa với em.
Dĩ nhiên bài thu hoạch của em dù có cố gắng để hoàn tất tốt thì cũng không
thể tránh khỏi những thiếu sót. Em rất mong nhận được sự bổ sung của thầy cho bài
của em được hoàn chỉnh hơn. Xin cám ơn.
Du lịch Việt Nam, nếu đem so sánh với các nước trong khu vực và trên thế
giới thì vẫn còn rất non trẻ. Du lịch nước ta chỉ mới mở cửa và hội nhập từ đầu
những năm chín mươi. Do vậy trong quá trình khai thác, sử dụng những lợi ích,
những giá trị của các di tích lịch sử văn hóa, di sản, danh thắng và bảo tàng còn gặp
nhiều điểm bất cập và chưa hợp lý.

dân còn thấp thì các biện pháp chế tài, phạt nặng các hành vi xâm hại cần thiết. Chỉ
tiếc rằng chúng ta đã vàc đang buôn lỏng khâu này. Em xin dẫn vào đây một vài ví dụ
điển hình: Vịnh Hạ Long – di sản thiên nhiên thế giới nhưng thử ước lượng hiện đang
có bao nhiêu rác đổ vào lòng biển, đến độ các nhà khoa học đã lên tiếng hãy bảo vệ
môi trường nơi đây nhằm cứu lấy các loài sinh vật biển. Nếu quả lý không tốt để tình
trạng này tiếp tục diễn ra thì sớm hay muộn cũng sẽ bị UNESCO gạt ra khỏi danh
sách các di sản thiên nhiên thế giới.
Vấn đề thứ hai em xin mạn phép được đề cập là mối liên hệ giữa các công
trình kiến trúc, các bảo tàng và các coâng ty du lịch. Hiện nay nhiều công trình kiến
trúc đẹp có giá trị, các bảo tàng khi mở cửa cho khách du lịch tham quan đều bán vé.
Tuy nhiên theo em biết thì nguồnt hu từ bán vé là rất thấp, thu không đủ chi. Điều
này dẫn tơùi việc thiếu kinh phí để sửa sang, nâng cấp cơ sở hạ tầng, tái đầu tư.
Chẳng hạn đối với Bảo Tàng lịch sử TP. Hồ Chí Minh, hằng năm nhà nước phải bù
lỗ mấy tỉ đồng. Nếu không sự bù lỗ của nhà nước, bảo tàng không theå tự thu chi
được. Chúng ta biết rằng hàng năm bảo tàng phải chi một số tiền rất lớn để bảo tồn
một lượng lớn các di vật có giá trị, cũng như kinh phí cho việc khai quật các di chỉ
khảo cổ mới … Như vậy nguồn tài chính boû ra là rất lớn trong khi nguồn thu được
từ vé là rất nhỏ. Trong khi đó các Công ty du lịch lại khai thác, kinh doanh, thu lợi
trực tiếp từ các địa chỉ này. Nguồn thu mà các Công ty này kiếm được là rất lớn,
không phải bàn cãi. Như vậy câu hỏi đặt ra là việc quản lý và khai thác du lịch ở
những nơi này có thực sự hợp lý chưa? Nên chăng có giải pháp nào để các nhà kinh
doanh du lịch có trách nhiệm hơn đến các địa chỉ này, gắn quyền lợi phải đi liền với
trách nhiệm của họ. Nên chăng Bộ Văn Hóa Thông Tin phải liên kết chặt chẽ với
Tổng Cục Du Lịch để đưa ra giải pháp hợp lý nhằm phát triển du lịch nước nhà bền
vững.
Nước ta có nhiều địa chỉ du lịch đẹp và hấp dẫn, nhiều nơi được tổ chức
UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên, di sản văn hóa của nhân loại. Đó là một
điều kiện hết sức thuận lợi cho khai thác và phát triển du lịch. Tuy nhiên yếu tố con
người lại ít được quan tâm. Hiện nay tổng cục du lịch cho mở nhiều lớp đào tạo, nâng
cao trình độ hướng dẫn viên nhưng dường như tổng cục “quên” đi một đội ngũ quan

lịch đã góp phần không nhỏ vào quá trình thực hiện đẩy mạnh Kinh tế của đất nước,
nâng cao đời sống sinh hoạt của nhân dân. Thành phố Hạ Long tỉnh Quảng Ninh
cũng đóng vai trò quan trọng trong quá trình phát triển ngành Du lịch. Du khách
trong nước cũng như quốc tế đến thăm Hạ Long mỗi năm mỗi tăng. Đây là dấu hiệu
đáng mừng vì du khách quốc tế đã chọn Việt Nam là điểm đến an toàn. Điều này
chứng tỏ rằng tình hình kinh tế, chính trị của Việt Nam phát triển ổn định. Người
Việt Nam có truyền thống yêu chuộng hòa bình, thân thiện, nhiệt tình và giàu lòng
hiếu khách. Tuy nhiên bên cạnh những gì thành phố Hạ Long đã đạt được, thật sự
chưa phát huy hết tiềm năng du lịch của tỉnh Quảng Ninh. Hơn nữa nơi đây đã trả giá
rất đắt cho việc môi trường bị phá hoại. Trong vài năm gần đây, ngành Du lịch ở TP.
Hạ Long tỉnh Quảng Ninh ngày càng phát triển thì môi trường thiên nhiên càng bị ô
nhiễm nghiêm trọng. Chúng ta cần phải có biện pháp hiệu quả ngăn chặn kịp thời các
hành vi phá hoại môi trường có ý hay vô tình.
Một ngày hè cách đây khoảng 10 năm khi tôi lần đầu tiên đặt chân đến TP. Hạ Long,
nôi đây còn rất hoan sơ, dân cư thưa thớt, cơ sở hạ tầng còn chưa hoàn chỉnh, các
dịch vụ du lịch còn thiếu thốn, khách sạn và nhà trọ chưa nhiều, nhà hàng chỉ có vài
căn. Nhưng lúc bấy giờ cảnh quan vịnh Hạ Long rất ấn tượng đối với chúng tôi. Lúc
đoù chúng tôi chỉ cần đứng tại bến tàu du lịch Bãi Cháy đã thấy được nước biển trong
xanh và sạch sẽ. Khi du thuyền đưa chúng tôi rời khỏi bến chừng vài chục phút, trước
mặt tôi xuất hiện các hòn đá đứng lô nhô trên bieån như những bức bình phong chắn
gió với muôn hình muôn dạng. Một cảnh trí non xanh nước biếc làm say lòng người.
Chúng tôi bước vào một hang động với cây đèn pin trong tay đi theo anh Hướng dẫn
viên vô trong lòng hang động, tôi cảm thấy thật mát lạnh và quên đi đó là một ngày
hè. Anh Hướng dẫn viên dùng đèn pin soi vào một góc và bảo chúng tôi nhìn, trước
mặt chúng tôi là những khối nhũ đá và măng đá có hình dáng khác nhau. Có khối
giống các củ măng, có khối như những miếng nấm nằm trùng điệp lên nhau, còn một
số khác giống muôn loài thú rất đa dạng. Ôi! Thiên nhiên thật tuyệt vời! Đố ai biết
thiên nhiên đã âm thầm tạo ra những tuyệt tác đó từ lúc nào! Tôi cảm nhận như đang
hòa bình vào cảnh thần tiên trong chuyện thần thoại. Tôi đứng ngơ ngác một hồi mới
tin rằng mình đang ở trong một hang động tại vịnh Hạ Long. Một ấn tượntg thật khó

:
- Về mặt bảo vệ môi trường, chính quyền Địa phương cần phải giáo dục để
nâng cao ý thức của nhân dân. Đặt nhiều khẩu hiệu như “thành phố Hạ
Long là của chúng ta, việc bảo vệ môi trường phụ thuộc vào chúng ta” và
tuyên truyền rộng tại cho mọi người cùng chấp hành. Đặt thêm nhiều
thùng rác tại nơi công cộng và xử phạt hành chánh đối với người xả rác
bừa bãi bằng cách buộc họ tham gia làm vệ sinh công cộng với chiếc áo có
dòng chữ “Tôi không dám vứt rác bừa bãi nữa” và phát trên các phương
tiện truyền thông đại chúng.
- Sở Du Lịch và Sở Văn Hóa tỉnh Quảng Ninh nên cùng nhau phối hợp với
chính quyền Địa phương đặt ra các quy định nghiêm cấm hút thuốc hoặc
ăn vặt trong lúc tham quan các hang động. Đồng thời đặt các bảng hay
thiết bị thuyeát minh tự động với những thứ tiếng thông dụng như Anh,
Pháp, Hoa, Nhật có âm lượng vừa đủ nghe để giới thiệu với du khách
nhằm tránh sự thuyết minh theo mỗi người một kiểu làm mất trật tự và gây
hồn ào trong hang động. Nên xem xét lại hệ thống đèn màu trong động vì
nó làm mất hài hòa.
- Nếu có thể thay thế các thuyền du lịch hiện có bằng loại du thuyền sử dụng
điện năng. Loại thuyền này vừa không gây ô nhiễm lại vừa không có tiếng
ồn. Các ngành chức năng nên thường xuyên khám phá thêm các hang động
mớ để đa dạng hóa tuyến điểm tham quan trên vịnh.
- Để đảm bảo an toàn cho du khách, Sở Y Tế tỉnh nên đặt thêm các trạm y tế
ở gần các hang động nhằm sơ cứu kịp thời cho du khách trong trường hợp
xảy ra tai nạn.
- Chính phủ nên cho thành lập sớm Cảnh sát Du lịch để chuyên bảo vệ an
toàn cho du khách và xóa sạch tệ nạn xã hội tại các thành phố du lịch.
Với những gì tôi nêu trên chỉ là những điều bất cập tại riêng thành phố Hạ
Long tỉnh Quảng Ninh, còn tại các vùng du lịch khác chắc chắn còn tồn tại nhiều vấn
đề đáng đề cập nữa. Nhằm giữ gìn và phát huy các giá trị di sản Thiên nhiên, di tích
Lịch sử – Văn hóa. Danh thắng và bảo tàng góp phần nâng cao chất lượng và đa dạng

NHỮNG ĐẶC ĐIỂM TÂM LÝ CHUNG VÀ
NHỮNG BIỂU HIỆN LẶP ĐI LẶP LẠI CỦA DU
KHÁCH HỒNG KÔNG.
Tôi làm Hướng dẫn viên tiếng Hoa được 10 năm đến nay . Đối tượng tôi phục
vụ thường là những đoàn khách nói tiếng Quảng Đông hoặc tiếng Phổ thông
(Mandarin) đến từ Hồng Kông, Trung Quốc đại lục, Singapore và Malaysia. Trong
đó tôi tiếp xúc nhiều nhất là du khách Hồng Kông, Khách HK cũng nói tiếng Quảng
Đông như khách Quảng Châu, về mặt địa lý sinh hoạt của hai loại khách này rất gần
gũi với nhau, nhưng vì HK từng được nước Anh đô hộ hơn suốt một thế kỷ, do đó họ
có một nếp sống và phong tục tập quán cũng như những đặc điểm tâm lý chung hơi
khác với khách Quảng Châu.
Người Hồng Kông cũng sử dụng tiếng Quảng Đông là chính, nhưng thường
pha trộn một số từ tiếng Anh. Họ xem trọng cách ăn mặc nên khi ra đường thường ăn
mặc rất chỉnh tề, hơn nữa, họ còn hay theo thời thượng. Nhịp sống của họ rất nhanh :
đi nhanh, nói nhanh, ăn nhanh, làm việc cũng rất mau lẹ không lề mề. Họ có lối sống
rất thực tế và sòng phẳng. Tính tình của họ hay thẳng thắn không thích nói quanh co.
người HK làm việc cần cù, chịu khó, và tích cực, nhưng cũng đầy sức sáng tạo và rất
nhạy bén trong kinh doanh.
Sau khi làm việc căng thẳng và mệt nhọc, họ thích đi dạo phố vào đêm, mua
sắm hoặc ăn vặt. Nếu sắp xếp được thời gian, họ thường thích đi du lịch để thư giãn.
Người Hồng Kông đi du lịch, họ ít quan tâm đến lịch sử nhưng chủ yếu tìm hiểu
phong tục tập quán, chính sách giáo dục, thu nhập bình quân, mức sống sinh hoạt,
đặc biệt là văn hóa ẩm thực của người dân Việt Nam. Có lẽ do họ có quan điểm
“Nhân dĩ thực vi tiên” nên họ đặt việc ăn uống và nơi ở lên hàng đầu khi đi du lịch.
Khi ăn họ cần có cơm, canh và các món ăn phải noùng. Nếu cơm mang ra đã nguội là
họ yêu cầu đổi ngay. Cá hấp cho họ ăn phải đảm bảo vừa đủ chín không được tái
nhưng cũng đừng quá chín. Các món ăn phải được mang ra liên tục vì họ không thích
ăn xong một món phải chờ món khác làm mất ngon miệng. Một bữa cơm chỉ cần hai
mươi phút là xong. Thường khách hay làm quen và trò chuyện với nhau trong lúc ăn
nhằm tạo không khí thân mật trong sinh hoạt tập thể. Họ cũng thường có ý kiến về


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status