CÂU HỎI VÀ GỢI Ý ĐÁP ÁN THI TÌM HIỂU HIẾN PHÁP NĂM 2013
Câu 1. Từ năm 1945 khi thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
(nay là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam) đến nay, nước ta có mấy
bản Hiến pháp? Các bản Hiến pháp đó được Quốc hội thông qua vào ngày,
tháng, năm nào?
Nội dung tham khảo:
Từ năm 1945 khi thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (nay là nước
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam) đến nay, nước ta có 05 bản Hiến pháp. Cụ
thể như sau:
- Hiến pháp năm 1946, được Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
thông qua ngày 09/11/1946;
- Hiến pháp năm 1959, được Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa
khoá thứ nhất, kỳ họp thứ 11 thông qua ngày 31/12/1959;
- Hiến pháp năm 1980, được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam khoá VI, kỳ họp thứ 7 thông qua ngày 18/12/1980;
- Hiến pháp năm 1992, được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam khoá VIII, kỳ họp thứ 11 thông qua ngày 15/4/1992 (Được sửa đổi, bổ
sung tại Nghị quyết số 51/2001/QH10 ngày 25/12/2001 của Quốc hội);
- Hiến pháp năm 2013, được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam khóa XIII, kỳ họp thứ 6 thông qua ngày 28/11/2013.
Câu 2. Bản Hiến pháp mới được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ
nghĩa Việt Nam thông qua ngày 28/11/2013 (Hiến pháp năm 2013) có hiệu
lực từ ngày, tháng, năm nào? So với Hiến pháp năm 1992 (được sửa đổi, bổ
sung năm 2001) có bao nhiêu điều được giữ nguyên? Có bao nhiêu điều
được sửa đổi, bổ sung? Điều sửa đổi, bổ sung nào bạn tâm đắc nhất? Vì
sao?
Nội dung tham khảo::
- Hiến pháp năm 2013 được Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt
Nam thông qua ngày 28/11/2013 có hiệu lực từ ngày 01/01/2014 (theo quy định
1
tại Điều 1 Nghị quyết số 64/2013/QH13 ngày 28/11/2013 của Quốc hội) thay thế
quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân cụ thể như Điều 6,
Điều 16, Điều 19, Điều 27, Điều 28, Điều 29, Điều 35, Điều 36
+ Quy định việc trưng cầu ý dân về Hiến pháp (Điều 29, Khoản 15 Điều
70, Khoản 4 Điều 120);
+ Cấp chính quyền địa phương được quy định theo hướng mở, gồm Hội
đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân được tổ chức phù hợp với đặc điểm nông
thôn, đô thị, hải đảo, đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt do luật định (Khoản 2
Điều 111);
+ Hiến pháp năm 2013 bổ sung thêm hai thiết chế hiến định độc lập, gồm
Hội đồng bầu cử quốc gia và Kiểm toán nhà nước (Chương X).
Câu 3. Điều 2 Hiến pháp năm 2013 khẳng định “Nước Cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam do Nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc
về Nhân dân…”. Bạn hãy nêu và phân tích ngắn gọn các quy định của Hiến
pháp năm 2013 về những cách thức để Nhân dân thực hiện quyền lực nhà
nước.
Nội dung tham khảo::
Khoản 2 Điều 2 Hiến pháp năm 2013 quy định“ Nước Cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam do Nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về
Nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông
dân và đội ngũ trí thức”.
- Khoản 2 Điều 4 quy định“Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với
Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm
trước Nhân dân về những quyết định của mình”;
- Điều 14 quy định“Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các
quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội
được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.
Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật
trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an
toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng”;
3
4
+ Tham gia biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân “Công dân
đủ mười tám tuổi trở lên có quyền biểu quyết khi Quốc hội quyết định trưng cầu
ý dân” (Điều 29, Khoản 15 Điều 70, Khoản 13 Điều 74, Khoản 4 Điều 120).
- Công dân thực hiện quyền lực nhà nước bằng dân chủ đại diện:
+ Thông qua Quốc hội, Hội đồng nhân dân và thông qua các cơ quan Nhà
nước khác (Điều 6);
+ Thông qua hoạt động của đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân.
“Đại biểu Quốc hội là người đại diện cho ý chí, nguyện vọng của Nhân dân ở
đơn vị bầu cử ra mình và của Nhân dân cả nước. Đại biểu Quốc hội liên hệ chặt
chẽ với cử tri, chịu sự giám sát của cử tri; thu thập và phản ánh trung thực ý
kiến, nguyện vọng của cử tri với Quốc hội, các cơ quan, tổ chức hữu quan; thực
hiện chế độ tiếp xúc và báo cáo với cử tri về hoạt động của đại biểu và của
Quốc hội; trả lời yêu cầu và kiến nghị của cử tri; theo dõi, đôn đốc việc giải
quyết khiếu nại, tố cáo và hướng dẫn, giúp đỡ việc thực hiện quyền khiếu nại, tố
cáo.” (Điều 79), “Đại biểu Hội đồng nhân dân là người đại diện cho ý chí,
nguyện vọng của Nhân dân địa phương; liên hệ chặt chẽ với cử tri, chịu sự giám
sát của cử tri, thực hiện chế độ tiếp xúc, báo cáo với cử tri về hoạt động của
mình và của Hội đồng nhân dân, trả lời những yêu cầu, kiến nghị của cử tri;
xem xét, đôn đốc việc giải quyết khiếu nại, tố cáo. Đại biểu Hội đồng nhân dân
có nhiệm vụ vận động Nhân dân thực hiện Hiến pháp và pháp luật, chính sách
của Nhà nước, nghị quyết của Hội đồng nhân dân, động viên Nhân dân tham
gia quản lý nhà nước” (Khoản 1 Điều 115);
+ Thông qua vai trò của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam “Mặt trận Tổ quốc
Việt Nam là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân; đại diện, bảo vệ quyền
và lợi ích hợp pháp, chính đáng của Nhân dân; tập hợp, phát huy sức mạnh đại
đoàn kết toàn dân tộc, thực hiện dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội; giám
sát, phản biện xã hội; tham gia xây dựng Đảng, Nhà nước, hoạt động đối ngoại
nhân dân góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc” (Khoản 1 Điều 9);
+ Thông qua vai trò của Công đoàn Việt Nam, Hội nông dân Việt Nam,
cùng phát triển với đất nước”;
6
- Khoản 1 Điều 9 quy định“Mặt trận Tổ quốc Việt Nam là cơ sở chính trị
của chính quyền nhân dân; đại diện, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính
đáng của Nhân dân; tập hợp, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, thực
hiện dân chủ, tăng cường đồng thuận xã hội; giám sát, phản biện xã hội; tham
gia xây dựng Đảng, Nhà nước, hoạt động đối ngoại nhân dân góp phần xây
dựng và bảo vệ Tổ quốc”;
- Khoản 2 Điều 9 quy định “Công đoàn Việt Nam, Hội nông dân Việt Nam,
Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, Hội
cựu chiến binh Việt Nam là các tổ chức chính trị - xã hội được thành lập trên cơ
sở tự nguyện, đại diện và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của thành
viên, hội viên tổ chức mình; cùng các tổ chức thành viên khác của Mặt trận phối
hợp và thống nhất hành động trong Mặt trận Tổ quốc Việt Nam”;
- Điều 10 quy định“Công đoàn Việt Nam là tổ chức chính trị - xã hội của
giai cấp công nhân và của người lao động được thành lập trên cơ sở tự nguyện,
đại diện cho người lao động, chăm lo và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính
đáng của người lao động; tham gia quản lý nhà nước, quản lý kinh tế - xã hội;
tham gia kiểm tra, thanh tra, giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ
chức, đơn vị, doanh nghiệp về những vấn đề liên quan đến quyền, nghĩa vụ của
người lao động; tuyên truyền, vận động người lao động học tập, nâng cao trình
độ, kỹ năng nghề nghiệp, chấp hành pháp luật, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”;
- Điều 14 quy định“Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các
quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội
được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.
Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật
trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an
toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng”;
- Quy định trong quyền xác định dân tộc, sử dụng ngôn ngữ (Điều 42):
“Công dân có quyền xác định dân tộc của mình, sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ, lựa
vụ cơ bản của công dân? Điểm mới nào bạn tâm đắc nhất? Vì sao?
Nội dung tham khảo::
8
Quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân được quy định
tại Chương II Hiến pháp năm 2013 với 36 điều, đây là chương có số điều quy
định nhiều nhất (36/120 điều), có nhiều đổi mới về nội dung và cách thức thể
hiện, cụ thể như sau:
- Hiến pháp năm 2013 đã thay đổi tên và vị trí của Chương V "Quyền và
Nghĩa vụ cơ bản của công dân" trong Hiến pháp năm 1992 thành Chương II
“Quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân” chỉ sau chương về
chế độ chính trị;
- Lần đầu tiên Hiến pháp năm 2013 xác định rõ và quy định trách nhiệm
của Nhà nước “công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người,
quyền công dân" (Điều 3);
- Hiến pháp năm 2013 có sự phân biệt giữa “quyền con người” và “quyền
công dân”. Khi quy định quyền con người, quyền công dân, hầu hết các điều của
Hiến pháp năm 2013 quy định trực tiếp "mọi người có quyền ", "công dân có
quyền ". Quyền con người, quyền công dân được quy định là các quyền tự nhiên
của con người, của công dân được Hiến pháp ghi nhận và được Nhà nước tôn
trọng và bảo vệ, “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con
người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công
nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật” (Khoản 1 Điều
14), mà không phải là quyền do Hiến pháp và luật quy định như Điều 51 Hiến
pháp năm 1992 “Quyền và nghĩa vụ của công dân do Hiến pháp và luật quy
định”;
- Lần đầu tiên Hiến pháp quy định “Quyền con người, quyền công dân chỉ
có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc
phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của
cộng đồng” (Khoản 2 Điều 14), quy định này là cần thiết nhằm hạn chế tình
trạng lạm dụng các quy định dưới luật để hạn chế quyền con người, quyền công
“mọi người” thành “công dân” và thay đổi quy định “tự do kinh doanh theo quy
định của pháp luật” thành “quyền tự do kinh doanh trong những ngành nghề mà
pháp luật không cấm”. Quy định này phù hợp với nguyên tắc của Nhà nước
pháp quyền là người dân được làm những gì mà pháp luật không cấm;
10
- Bổ sung quyền được bảo đảm an sinh xã hội của công dân (Điều 34);
- Bổ sung quyền kết hôn và ly hôn của nam, nữ (Điều 36);
- Bổ sung quy định về trẻ em “được tham gia vào các vấn đề về trẻ em.
Nghiêm cấm xâm hại, hành hạ, ngược đãi, bỏ mặc, lạm dụng, bóc lột sức lao
động và những hành vi khác vi phạm quyền trẻ em. Người cao tuổi được Nhà
nước, gia đình và xã hội tôn trọng, chăm sóc và phát huy vai trò trong sự nghiệp
xây dựng và bảo vệ Tổ quốc” (Khoản 1, Khoản 3 Điều 37);
- Bổ sung quy định về quyền hưởng thụ và tiếp cận các giá trị văn hoá,
tham gia vào đời sống văn hóa, sử dụng các cơ sở văn hóa của mọi người (Điều
41);
- Bổ sung quy định về quyền xác định dân tộc của mình, sử dụng ngôn ngữ
mẹ đẻ, lựa chọn ngôn ngữ giao tiếp của công dân (Điều 42);
- Bổ sung quy định về quyền được sống trong môi trường trong lành và có
nghĩa vụ bảo vệ môi trường của mọi người (Điều 43);
- Bổ sung quy định về nhiệm vụ và quyền hạn của Chính phủ “Bảo vệ
quyền và lợi ích của Nhà nước và xã hội, quyền con người, quyền công dân; bảo
đảm trật tự, an toàn xã hội” (Khoản 6 Điều 96);
- Bổ sung quy định về nhiệm vụ của Tòa án nhân dân “bảo vệ công lý, bảo
vệ quyền con người, quyền công dân, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ lợi
ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” (Khoản 3
Điều 102);
- Bổ sung quy định về nhiệm vụ của Viện kiểm sát nhân dân “bảo vệ pháp
luật, bảo vệ quyền con người, quyền công dân, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa,
bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân,
góp phần bảo đảm pháp luật được chấp hành nghiêm chỉnh và thống nhất”
- Trong việc thực hiện quyền lập hiến, lập pháp:
Tiếp tục quy định Quốc hội làm Hiến pháp và sửa đổi Hiến pháp, làm luật
và sửa đổi luật, bỏ quy định về “quyết định chương trình xây dựng luật, pháp
lệnh” (Khoản 1 Điều 70).
- Trong việc thực hiện quyền giám sát tối cao:
12
Bổ sung quy định về xét báo cáo công tác của Hội đồng bầu cử quốc gia,
Kiểm toán nhà nước và cơ quan khác do Quốc hội thành lập (khoản 2 Điều 70).
- Trong việc thực hiện quyền quyết định những vấn đề quan trọng của
đất nước:
+ Sửa đổi nhiệm vụ quyết định mục tiêu, chỉ tiêu và nhiệm vụ cơ bản phát
triển kinh tế - xã hội của đất nước (khoản 3 Điều 70);
+ Sửa đổi nhiệm vụ quyết định chính sách cơ bản về tài chính, tiền tệ quốc
gia (khoản 4 Điều 70);
+ Bổ sung thẩm quyền quyết định phân chia các khoản thu và nhiệm vụ chi
giữa ngân sách trung ương và ngân sách địa phương; quyết định mức giới hạn
an toàn nợ quốc gia, nợ công, nợ chính phủ (khoản 4 Điều 70).
- Trong việc quy định tổ chức và hoạt động của bộ máy nhà nước:
+ Bổ sung thẩm quyền quy định tổ chức và hoạt động của Hội đồng bầu cử
quốc gia, Kiểm toán nhà nước, và cơ quan khác do Quốc hội thành lập (khoản 6
Điều 70);
+ Bổ sung thẩm quyền bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Chủ tịch Hội đồng dân
tộc, Chủ nhiệm Ủy ban của Quốc hội (khoản 7 Điều 70);
+ Bổ sung thẩm quyền bầu, miễn nhiệm, bãi nhiệm Chủ tịch Hội đồng bầu
cử quốc gia, Tổng Kiểm toán nhà nước, người đứng đầu cơ quan khác do Quốc
hội thành lập (khoản 7 Điều 70);
+ Bổ sung thẩm quyền phê chuẩn đề nghị bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách
chức Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao cho phù hợp với yêu cầu đổi mới mô
hình Tòa án nhân dân nhằm làm rõ hơn vai trò của Quốc hội trong mối quan hệ
với cơ quan thực hiện quyền tư pháp, đồng thời nâng cao vị thế của Thẩm phán
- Khẳng định Chính phủ là cơ quan hành chính nhà nước cao nhất của nước
Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thực hiện quyền hành pháp, là cơ quan
chấp hành của Quốc hội (Điều 94);
- Bổ sung quy định Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang bộ là thành viên
Chính phủ và là người đứng đầu bộ, cơ quan ngang bộ, lãnh đạo công tác của
bộ, cơ quan ngang bộ; chịu trách nhiệm quản lý nhà nước về ngành, lĩnh vực
14
được phân công; tổ chức thi hành và theo dõi việc thi hành pháp luật liên quan
đến ngành, lĩnh vực trong phạm vi toàn quốc (Khoản 1 Điều 99);
- Bổ sung quy định Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang bộ chịu trách
nhiệm cá nhân trước Thủ tướng Chính phủ, Chính phủ và Quốc hội về ngành,
lĩnh vực được phân công phụ trách, cùng các thành viên khác của Chính phủ
chịu trách nhiệm tập thể về hoạt động của Chính phủ (Khoản 4 Điều 95);b) Về
nhiệm vụ, quyền hạn của Chính phủ
- Sửa đổi, bổ sung quy định “Đề xuất, xây dựng chính sách trình Quốc hội,
Ủy ban thường vụ Quốc hội quyết định hoặc quyết định theo thẩm quyền để
thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn quy định tại Điều 96; trình dự án luật, dự án
ngân sách nhà nước và các dự án khác trước Quốc hội; trình dự án pháp lệnh
trước Ủy ban thường vụ Quốc hội” (Khoản 2 Điều 96);
- Quy định rõ hơn nhiệm vụ, quyền hạn của Chính phủ trong việc tổ chức
thi hành Hiến pháp và pháp luật (Khoản 1); thi hành các biện pháp cần thiết
khác để bảo vệ Tổ quốc, bảo đảm tính mạng, tài sản của Nhân dân (Khoản 3
Điều 96)…
- Bổ sung quyền ban hành văn bản pháp quy của Chính phủ như một nhiệm
vụ, quyền hạn độc lập để thực hiện chức năng hành pháp (Điều 100);
- Quy định rõ Chính phủ gồm Thủ tướng Chính phủ, các Phó Thủ tướng
Chính phủ, các Bộ trưởng và Thủ trưởng cơ quan ngang bộ; bỏ cụm từ “các
thành viên khác” trong Hiến pháp 1992; bổ sung quy định về cơ cấu, số lượng
thành viên Chính phủ do Quốc hội quyết định (Khoản 1 Điều 95);
- Quy định thẩm quyền của Chính phủ trong việc Tổ chức đàm phán, ký
việc xét xử của Thẩm phán, Hội thẩm” trong công tác xét xử (Khoản 2 Điều
103).
- Bổ sung nguyên tắc tranh tụng trong xét xử được bảo đảm (Khoản 5 Điều
103);
- Bổ sung quy định về chế độ xét xử sơ thẩm, phúc thẩm được bảo đảm
(Khoản 6 Điều 103);
16
- Bổ sung trường hợp ngoại lệ trong quy định về xét xử tập thể Tòa án
nhân dân xét xử tập thể và quyết định theo đa số, trừ trường hợp xét xử theo thủ
tục rút gọn (Khoản 1 Điều 103);
- Bỏ quy định “Khi xét xử, Hội thẩm ngang quyền với Thẩm phán” như
quy định tại Điều 129 Hiến pháp năm 1992.
4. Điểm mới về mối quan hệ giữa Quốc hội, Chính phủ, Tòa án nhân
dân trong thực hiện quyền lực nhà nước
Hiến pháp năm 2013 đã phân công quyền lực nhà nước theo hướng Quốc
hội là cơ quan thực hiện quyền lập hiến, lập pháp (Điều 69); Chính phủ là cơ
quan thực hiện quyền hành pháp (Điều 94); Tòa án nhân dân là cơ quan thực
hiện quyền tư pháp (Điều 102). Đồng thời bổ sung thêm một số quy định mới về
chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của các cơ quan này để đảm bảo các cơ quan
này hoạt động có sự phân công và kiểm soát lẫn nhau để quyền lực Nhà nước là
thống nhất theo quy định, đảm bảo nguyên tắc “Quyền lực nhà nước là thống
nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong
việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp” (Khoản 3 Điều 2).
Người dự thi phân tích thêm điểm mới về mối quan hệ giữa Quốc hội,
Chính phủ, Tòa án nhân dân trong việc thực hiện quyền lực nhà nước.
Câu 7. Cấp chính quyền địa phương quy định trong Hiến pháp năm
2013 gồm những cơ quan nào? Bạn hãy nêu nhiệm vụ, quyền hạn và trách
nhiệm của chính quyền địa phương đối với Nhân dân.
Nội dung tham khảo::
Hiến pháp năm 2013 đã quy định cấp chính quyền địa phương theo hướng
phương; không bắt buộc tất cả các đơn vị hành chính đều phải tổ chức cấp chính
quyền hoàn chỉnh bao gồm Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân.
3. Về nhiệm vụ, quyền hạn của chính quyền địa phương đối với Nhân
dân
- Chính quyền địa phương tổ chức và bảo đảm việc thi hành Hiến pháp và
pháp luật tại địa phương; quyết định các vấn đề của địa phương do luật định; chịu
sự kiểm tra, giám sát của cơ quan nhà nước cấp trên (Khoản 1 Điều 112);
18
- Nhiệm vụ, quyền hạn của chính quyền địa phương được xác định trên cơ
sở phân định thẩm quyền giữa các cơ quan nhà nước ở trung ương và địa phương
và của mỗi cấp chính quyền địa phương (Khoản 2 Điều 112);
- Trong trường hợp cần thiết, chính quyền địa phương được giao thực hiện
một số nhiệm vụ của cơ quan nhà nước cấp trên với các điều kiện bảo đảm thực
hiện nhiệm vụ đó (Khoản 3 Điều 112);
- Hội đồng nhân dân đại diện ý chí, nguyện vọng và quyền làm chủ của
Nhân dân, do Nhân dân địa phương bầu ra, chịu trách nhiệm trước Nhân dân địa
phương và cơ quan nhà nước cấp trên; Quyết định các vấn đề của địa phương do
luật định; giám sát việc tuân theo Hiến pháp và pháp luật ở địa phương và việc
thực hiện nghị quyết của Hội đồng nhân dân (Điều 113);
- Ủy ban nhân dân là cơ quan chấp hành của Hội đồng nhân dân, cơ quan
hành chính nhà nước ở địa phương, chịu trách nhiệm trước Hội đồng nhân dân và
cơ quan hành chính nhà nước cấp trên; tổ chức việc thi hành Hiến pháp và pháp
luật ở địa phương; tổ chức thực hiện nghị quyết của Hội đồng nhân dân và thực
hiện các nhiệm vụ do cơ quan nhà nước cấp trên giao (Điều 114);
- Thực hiện chế độ thông báo tình hình của địa phương cho Mặt trận Tổ
quốc Việt Nam và các đoàn thể nhân dân, lắng nghe ý kiến, kiến nghị của các tổ
chức này về xây dựng chính quyền và phát triển kinh tế - xã hội ở địa phương;
phối hợp với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các đoàn thể nhân dân động viên
Nhân dân cùng Nhà nước thực hiện các nhiệm vụ kinh tế - xã hội, quốc phòng,
an ninh ở địa phương (Khoản 1 Điều 116).
- Đại diện cho ý chí, nguyện vọng của Nhân dân địa phương; liên hệ chặt
chẽ với cử tri, chịu sự giám sát của cử tri, thực hiện chế độ tiếp xúc, báo cáo với
cử tri về hoạt động của mình và của Hội đồng nhân dân, trả lời những yêu cầu,
kiến nghị của cử tri; xem xét, đôn đốc việc giải quyết khiếu nại, tố cáo (Khoản 1
Điều 115);
- Vận động Nhân dân thực hiện Hiến pháp và pháp luật, chính sách của
Nhà nước, nghị quyết của Hội đồng nhân dân, động viên Nhân dân tham gia
quản lý nhà nước (Khoản 1 Điều 115);
20
- Chất vấn Chủ tịch Ủy ban nhân dân, các thành viên khác của Uỷ ban nhân
dân, Chánh án Toà án nhân dân, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân và Thủ
trưởng cơ quan thuộc Uỷ ban nhân dân (Khoản 2 Điều 115);
- Kiến nghị với các cơ quan nhà nước, tổ chức, đơn vị ở địa phương. Người
đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị này có trách nhiệm tiếp đại biểu, xem xét,
giải quyết kiến nghị của đại biểu (Khoản 2 Điều 115).
Câu 9. “…Nhân dân Việt Nam xây dựng, thi hành và bảo vệ Hiến pháp
này vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” (trích
Lời nói đầu Hiến pháp năm 2013)
Theo bạn, Nhà nước và mỗi người dân có trách nhiệm làm gì và làm
như thế nào để thi hành và bảo vệ Hiến pháp?
TRẢ LỜI
- Đối với Nhà nước
Để nắm bắt được trách nhiệm của Nhà nước đối với việc thi hành và
bảo vệ Hiến pháp, chúng ta cần phải nắm rõ được Vai trò của Hiến pháp
trong Nhà nước pháp quyền
Để tồn tại và phát triển, con người buộc phải liên kết lại với nhau thành
những cộng đồng, thành xã hội. Và cùng với những sự liên kết đó, trong mỗi
cộng đồng đã sinh ra quyền lực công cộng - một phương tiện để duy trì trật tự
trong mỗi cộng đồng, cũng như trong toàn xã hội và để phối hợp hoạt động của
cả cộng đồng, của xã hội theo những định hướng nhất định vì những mục tiêu
phận quan trọng nhất của pháp luật. Trong hệ thống các văn bản pháp luật của
nhà nước ta thì Hiến pháp được xem là luật cơ bản, nó “là một văn bản duy nhất
quy định việc tổ chức quyền lực nhà nước, là hình thức pháp lý thể hiện một
cách tập trung hệ tư tưởng của giai cấp lãnh đạo, ở từng giai đoạn phát triển,
hiến pháp là văn bản, là phương tiện pháp lý thể hiện tư tưởng của Đảng dưới
hình thức những quy phạm pháp luật”
1
. Hiến pháp của Nhà nước ta do Quốc hội
là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất
của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam ban hành theo trình tự, thủ tục
đặc biệt (việc thông qua hoặc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba
tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành). Do vậy, có thể nói, Hiến pháp
22
nước ta là văn bản pháp lý đặc biệt thể hiện một cách tập trung nhất ý chí và
những lợi ích cơ bản của nhân dân lao động trên các lĩnh vực của đời sống nhà
nước và đời sống xã hội. Thông qua hiến pháp, nhân dân thực hiện việc giao
quyền cho các cơ quan nhà nước, quy định nhiệm vụ, quyền hạn của các cơ quan
nhà nước, xác định địa vị pháp lý của các tổ chức xã hội, quy chế pháp lý của
các cá nhân Đồng thời, thông qua hiến pháp, nhân dân quy định sự kiểm soát
của mình đối với hoạt động của các cơ quan nhà nước, các tổ chức xã hội và các
cá nhân. Vì vậy, các cơ quan nhà nước, các tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn
vị vũ trang nhân dân và mọi công dân nghiêm chỉnh chấp hành hiến pháp tức là
chấp hành ý chí của nhân dân.
Sự cần thiết phải bảo đảm tính tối cao của Hiến pháp
Nhưng hiến pháp cũng chỉ là một văn bản luật. Với khuôn khổ có hạn, hiến
pháp trong nhiều trường hợp không thể quy định một cách chi tiết và cụ thể để
áp dụng trong mọi tình huống, mà chỉ có thể quy định những vấn đề chung, cơ
bản, mang tính nguyên tắc của nhà nước và của xã hội như: chế độ chính trị, chế
độ kinh tế, văn hoá, xã hội, cơ cấu tổ chức bộ máy nhà nước, các quyền và nghĩa
vụ cơ bản của công dân Do hiến pháp không thể quy định được tất cả những gì
phải được ban hành trên cơ sở các văn bản luật, phù hợp với các văn bản luật,
nội dung không được trái với các văn bản luật, nhằm để thực hiện các văn bản
luật; văn bản của các cơ quan chấp hành và điều hành phải được ban hành phù
hợp với văn bản của các cơ quan quyền lực, đại diện; văn bản của các cơ quan
cấp dưới phải được ban hành phù hợp với văn bản của cơ quan cấp trên, nhưng
phải bảo đảm sự phân định rõ ràng về thẩm quyền của cơ quan ở mỗi cấp; mọi
văn bản pháp luật khác phải phù hợp với hiến pháp.
2. Nhà nước không được tham gia ký kết các điều ước quốc tế có nội dung
mâu thuẫn, đối lập với các quy định của hiến pháp. Khi có mâu thuẫn, đối lập
giữa quy định của điều ước với hiến pháp thì cơ quan nhà nước có thẩm quyền
không tham gia ký kết, không phê chuẩn hoặc phải bảo lưu (không thực hiện)
đối với những điều mâu thuẫn đó của các điều ước quốc tế.
24
3. Tính tối cao của hiến pháp còn đòi hỏi văn kiện của các tổ chức chính
trị- xã hội khác cũng không được có nội dung trái với hiến pháp và pháp luật.
4. Trong những trường hợp có sự mâu thuẫn giữa quy định của các văn bản
pháp luật khác với các quy định của hiến pháp thì thực hiện theo quy định của
hiến pháp, nếu văn kiện của các tổ chức, đoàn thể xã hội có nội dung trái với
hiến pháp và các văn bản luật khác của nhà nước thì phải áp dụng quy định của
hiến pháp, của các văn bản luật.
Để bảo đảm được tính tối cao của hiến pháp đối với nước ta trong giai đoạn
hiện nay, theo chúng tôi, cần chú ý những yêu cầu cơ bản sau:
Một là, do vị trí và tính chất đặc biệt của hiến pháp trong hệ thống các văn
bản pháp luật của đất nước, theo chúng tôi, cần có thủ tục nhân dân bỏ phiếu
trưng cầu về hiến pháp. Nghĩa là, sau khi được Quốc hội chính thức thông qua,
thì bản hiến pháp cần được đưa ra trưng cầu dân ý để cử tri cả nước biểu thị ý
chí của mình đối với bản hiến pháp hoặc chí ít là đối với những vấn đề quan
trọng, còn nhiều tranh luận được quy định trong hiến pháp. Điều này cũng thể
hiện quyền lực tối cao của nhân dân. Là chủ thể quyền lực nhà nước, nhân dân
phải được trực tiếp thông qua hiến pháp, tự quyết định vận mệnh của mình. Nếu