BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƢỜNG ĐẠI HỌC SƢ PHẠM HÀ NỘI
SÔ ĐA
TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG GIÁO DỤC VĂN HÓA CỘNG ĐỒNG
CHO THIẾU NIÊN HUYỆN SƠN HÕA, TỈNH PHÚ YÊN
LUẬN VĂN THẠC SĨ KHOA HỌC GIÁO DỤC
HÀ NỘI, 2017
BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƢỜNG ĐẠI HỌC SƢ PHẠM HÀ NỘI
SÔ ĐA
TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG GIÁO DỤC VĂN HÓA CỘNG ĐỒNG
CHO THIẾU NIÊN HUYỆN SƠN HÕA, TỈNH PHÚ YÊN
Chuyên ngành: Giáo dục và phát triển cộng đồng
Mã số: Thí điểm
LUẬN VĂN THẠC SĨ KHOA HỌC GIÁO DỤC
Người hướng dẫn khoa học: TS. Tạ Quang Tuấn
HÀ NỘI, 2017
LỜI CAM ĐOAN
MỤC LỤC
MỞ ĐẦU .......................................................................................................... 1
1. Lý do chọn đề tài ........................................................................................... 1
2. Mục tiêu nghiên cứu ...................................................................................... 4
3. Khách thể và đối tượng nghiên cứu .............................................................. 4
4. Giả thuyết khoa học ...................................................................................... 5
5. Nhiệm vụ nghiên cứu .................................................................................... 5
6. Giới hạn phạm vi nghiên cứu của đề tài ....................................................... 5
7. Phương pháp nghiên cứu ............................................................................... 6
8. Cấu trúc luận văn .......................................................................................... 7
Chƣơng 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN CỦA VẤN ĐỀ TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG
GIÁO DỤC VĂN HÓA CỘNG ĐỒNG CHO THIẾU NIÊN ..................... 8
1.1. Tổng quan nghiên cứu vấn đề .................................................................... 8
1.1.1. Những công trình nghiên cứu trên thế giới ............................................. 8
1.1.2. Những công trình nghiên cứu ở Việt Nam ............................................ 11
1.2. Một số khái niệm công cụ của đề tài ....................................................... 16
1.2.1. Giáo dục ................................................................................................ 16
1.2.2 Hoạt động giáo dục ............................................................................... 16
1.2.3. Văn hóa ................................................................................................. 17
1.2.4. Cộng đồng ............................................................................................. 19
1.2.5. Văn hóa cộng đồng................................................................................ 20
1.3. Đặc điểm tâm - sinh lý lứa tuổi thiếu niên ............................................... 21
1.3.1 Sự biến đổi về mặt giải phẫu sinh lí: ..................................................... 22
1.3.2 Sự phát triển trí tuệ: ............................................................................... 22
1.3.3 Hoạt động giao tiếp: .............................................................................. 23
1.2.4 Sự phát triển nhân cách: ........................................................................ 24
1.4 Mục tiêu, nội dung, phương pháp, hình thức, lực lượng, đối tượng tổ chức
hoạt động giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên ................................... 25
2.3.2. Nhận thức về ý nghĩa giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện
Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên .................................................................................... 53
2.4 Thực trạng về việc thực hiện giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên
huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ......................................................................... 54
2.4.1. Thực trạng về nội dung giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên
huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ......................................................................... 54
2.4.2. Các lực lượng giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn
Hòa, tỉnh Phú Yên ........................................................................................... 55
2.4.3. Phương pháp giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn
Hòa, tỉnh Phú Yên ......................................................................................... 59
2.4.4. Thực trạng về hình thức tổ chức giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu
niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên.................................................................. 60
2.4.5. Thực trạng về cách thức kiểm tra kết quả giáo dục văn hóa cộng đồng
cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên .................................................. 63
2.4.6. Kết quả giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn Hòa,
tỉnh Phú Yên .................................................................................................... 64
2.5. Nguyên nhân ảnh hưởng tới thực trạng giáo dục văn hóa cộng đồng cho
thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ........................................................ 65
2.5.1. Những khó khăn của cán bộ địa phương, giáo viên phụ trách Đội, cán
bộ Đoàn cơ sở khi thực hiện giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên
huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ......................................................................... 65
2.5.2. Nguyên nhân ảnh hưởng tới thực trạng giáo dục văn hóa cộng đồng
cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên .................................................. 67
2.5.3. Đánh giá chung về kết quả và nguyên nhân của thực trạng giáo dục văn
hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ......................... 69
Kết luận chương 2 ........................................................................................... 72
Bảng 2.1: Nhận thức của thiếu niên, giáo viên, cán bộ địa phương, cán bộ
Đoàn cơ sở và phụ huynh về vị trí, vai trò của giáo dục văn hóa cộng đồng
cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ................................................. 49
Bảng 2.2: Nhận thức về vai trò của việc giáo dục văn hóa văn hóa cộng đồng
cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ................................................. 50
Bảng 2.3: Nhận thức về ý nghĩa giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên
huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ......................................................................... 53
Bảng 2.4: Thực trạng thực hiện nội dung giáo dục văn hóa cộng đồng
cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ................................................. 54
Bảng 2.5. Đánh giá mức độ quan trọng của các lực lượng giáo dục văn hóa
cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ............................... 56
Bảng 2.6. Đánh giá mức độ thực hiện các lực lượng tham gia giáo dục văn
hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ........................ 57
Bảng 2.7. Thực trạng phối hợp giữa các lực lượng giáo dục trong giáo dục
văn hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ........... 58
Bảng 2.8. Đánh giá mức độ sử dụng các phương pháp giáo dục văn hóa cộng
đồng cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú ............................................ 59
Bảng 2.9. Thực trạng đánh giá của các em về hình thức tổ chức giáo dục văn
hóa hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ................. 60
Bảng 2.10. Thực trạng đánh giá của giáo viên về hình thức tổ chức giáo dục
văn hóa cộng đồng cho thiếu niên ................................................................... 62
Bảng 2.12. Đánh giá cán bộ địa phương, giáo viên phụ trách Đội, cán bộ
Đoàn cơ sở và phụ huynh về kết quả giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu
niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ................................................................. 64
Bảng 2.13. Khó khăn ảnh hưởng tới thực trạng giáo dục văn hóa cộng đồng
cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên ................................................. 66
Bảng 2.14. Ý kiến của cán bộ địa phương, giáo viên phụ trách Đội, cán bộ
Đoàn cơ sở về các yếu tố ảnh hưởng đến việc giáo dục văn hóa cộng đồng
công nghệ, ngoại ngữ, tin học…nhưng nếu chỉ dừng ở đó thôi mà không lưu
tâm hoặc bỏ qua việc trau dồi phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống, văn hóa
1
ứng xử, văn hóa giao tiếp, ý thức pháp luật thì sẽ dẫn đến sự thiếu hụt những
giá trị nhân văn trên con đường hình thành nhân cách con người. Sự thiếu hụt
đó là nguy cơ suy thoái thậm chí biến dạng quá trình phát triển cá nhân và
cộng đồng. Đã đến lúc chúng ta phải giáo dục giá trị văn hóa cộng đồng để
nhân cách của thế hệ trẻ phát triển toàn diện, có ý thức trách nhiệm hơn, dám
vì mình, vì mọi người và vì những giá trị đích thực nhằm đáp ứng nhu cầu của
sự nghiệp đổi mới.
Văn hóa có vai trò quan trọng trong mọi mặt của đời sống xã hội. Văn
hóa cộng đồng là nền tảng của văn hóa dân tộc, là cơ sở hình thành những sắc
màu đa dạng và bản chất tinh khôi, bền vững của văn hóa dân tộc. Chính văn
hóa cộng đồng đã rèn luyện nên phẩm chất, nhân cách, lối sống, thói quen của
mỗi thành viên bằng những truyền thống, những quy ước, hương ước chặt
chẽ, văn minh tiến bộ của cộng đồng. Văn hóa cộng đồng không chỉ có giá trị
tinh thần mà còn là động lực thúc đẩy sự phát triển của cộng đồng; là chất kết
dính những thành viên, tạo nên sức mạnh vật chất, tinh thần của cộng đồng.
Giáo dục luôn gắn liền với sự phát triển của loài người, sự tồn tại và
phát triển kinh tế xã hội luôn chịu sự chi phối của giáo dục và ngược lại việc
phát triển của kinh tế xã hội có vai trò to lớn trong việc phát triển giáo dục;
giáo dục là công cụ, phương tiện để cải tiến xã hội. Chỉ khi kinh tế xã hội
phát triển thì giáo dục được coi vừa là động lực vừa là mục tiêu cho việc phát
triển xã hội. Nghị quyết Hội nghị lần thứ hai Ban Chấp hành Trung
ương Đảng (khóa VIII) đánh giá thực trạng giáo dục và đào tạo nhấn mạnh:
“Đặc biệt đáng lo ngại là một bộ phận học sinh, sinh viên có tình trạng suy
thoái về đạo đức, mờ nhạt về lý tưởng, theo lối sống thực dụng, thiếu hoài
Những tồn tại trên đã cho thấy sự mất cân đối giữa giáo dục học vấn và giáo
dục nhân cách văn hóa cho các em.
1.3. Vậy làm thế nào để giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa cộng
đồng truyền thống của dân tộc, ngăn chặn tình trạng thiếu lành mạnh, ngoại
3
lai, trái với thuần phong mỹ tục; làm thế nào để đẩy lùi cái ác, cái xấu, cái
thấp hèn, lạc hậu làm tha hóa con người, ảnh hưởng xấu đến việc xây dựng
nhân cách văn hóa lứa tuổi vị thành niên về lý tưởng, đạo đức, lối sống, thể
chất, lòng tự tôn dân tộc, trách nhiệm xã hội, ý thức chấp hành pháp luật,
cũng như xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
Nhận thức được vấn đề này, một vài năm trở lại đây, giáo dục nhân cách cho
các em lứa tuổi vị thành niên đã được quan tâm, song vẫn chưa có chiều sâu
và chất lượng chưa được nâng cao. Cho đến nay, chưa có công trình nào đi
vào vấn đề “tổ chức hoạt động giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên”
một cách chuyên biệt.
Với lý do trên và với trách nhiệm là một cán bộ Đoàn TNCS Hồ Chí
Minh, tôi chọn đề tài “Tổ chức hoạt động giáo dục văn hóa cộng đồng cho
thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên”. Qua đó, nhằm giáo dục đạo đức, lối
sống nâng cao những giá trị tiến bộ trong lối sống, đạo đức, hành vi ứng xử …
trong đời sống hằng ngày cho cho thiếu niên huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên.
2. Mục tiêu nghiên cứu
- Góp phần làm sáng tỏ cơ sở lý luận về giá trị giáo dục văn hóa cộng
đồng nhóm tuổi thiếu niên.
- Đề xuất những giải pháp về giáo dục văn hóa cộng đồng phù hợp với
nhóm tuổi thiếu niên trên địa bàn huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên.
3. Khách thể và đối tƣợng nghiên cứu
3.1. Khách thể nghiên cứu
Đề xuất các biện pháp giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên huyện Sơn
Hòa, tỉnh Phú Yên.
6.3. Khách thể khảo sát
− Các em thiếu niên tại các xã, thị trấn trên địa bàn huyện: 240 em
− Cán bộ các cơ quan, ban, ngành tại các xã, thị trấn và giáo viên Tổng
phụ trách Đội tại các Liên Đội: 32 người.
5
− Cán bộ Đoàn cấp cơ sở và các phụ huynh có con em đang trong độ
tuổi thiếu niên trên địa bàn huyện: 120 người.
6.4. Thời gian
Từ tháng 5 năm 2016 đến tháng 5 năm 2017.
7. Phƣơng pháp nghiên cứu
7.1. Phương pháp nghiên cứu lí luận
- Tổng hợp tài liệu có liên quan để hình thành cơ sở lí luận cho đề tài.
7.2. Phương pháp nghiên cứu thực tiễn
7.2.1 Phương pháp điều tra bằng phiếu hỏi
Chúng tôi thiết kế bảng hỏi dành cho các em thiếu niên, cán bộ địa
phương, giáo viên phụ trách Đội, cán bộ Đoàn cơ sở và phụ huynh có con em
trong độ tuổi thiếu niên nhằm tìm hiểu thực trạng giáo dục văn hóa cộng đồng
cho thiếu niên tại địa phương.
7.2.2. Phương pháp phỏng vấn sâu
Chúng tôi tiến hành phỏng vấn các em thiếu niên, cán bộ địa phương,
giáo viên phụ trách Đội, cán bộ Đoàn cơ sở và phụ huynh có con em trong độ
tuổi thiếu niên nhằm tìm hiểu rõ hơn về thực trạng nhu cầu giáo dục văn hóa
cộng đồng cho thiếu niên và những giải pháp cần thực hiện.
7.2.3. Phương pháp quan sát
Quan sát đời sống các em thiếu niên địa bàn huyện Sơn Hòa trong quá
hình thức tổ chức xác định. Trong đó mục đích của giáo dục là hình thành
và phát triển nhân cách toàn diện cho người học. Sự phát triển đó bao gồm
cả sự phát triển về thể chất, tâm lí và xã hội. Mục đích giáo dục này là đơn
đặt hàng của xã hội vì vậy xã hội càng phát triển thì đòi hỏi càng cao đối
với chất lượng giáo dục.
Hiện nay do yêu cầu của xã hội ngày càng cao, đòi hỏi giáo dục phải
đào tạo ra những con người năng động, có khả năng thích ứng tốt, nhạy bén,
đáp ứng được bốn trụ cột chính của giáo dục thế kỉ XXI: học để biết, học để
làm, học để chung sống và học để khẳng định mình.
Một yêu cầu đặt ra cho giáo dục là phải tổ chức hướng dẫn người học
hoạt động để các em có được những năng lực thực tiễn, học phải đi đôi với
hành. Tuy nhiên không phải bây giờ tư tưởng đó mới xuất hiện mà đó là sự kế
thừa tư tưởng của các nhà giáo dục vĩ đại của nhân loại.
1.1.1. Những công trình nghiên cứu trên thế giới
Những nhà giáo dục tiêu biểu cho các thời kì từ lịch sử cổ đại đến hiện
đại luôn thể hiện tư tưởng này trong giáo dục của mình, đó là quan điểm học
đi đôi với hành, lí luận gắn liền với thực tiễn, giáo dục nhà trường gắn liền
với giáo dục gia đình và xã hội.
- Khổng Tử (551-449 TCN) một nhà triết gia nổi tiếng Trung Hoa cổ
đại được mệnh danh là “Đại Thành Chí Thánh” từng khẳng định: “Tụng thi
tam bách, thụ chi dĩ chính bất phạt, sứ vu tứ phương bất năng chuyên đối”
8
(Đọc kinh thư 300 thiên, nhưng giao chính quyền cho không làm được, đi sứ
các nước không đối đáp được, tuy có học nhiều cũng chẳng ích gì). Như vậy
ngay từ thời giáo dục chủ yếu đào tạo ra những con người “tầm chương chích
cú” thì vấn đề “học” để “hành” cũng đã được đề cập [28].
- J.A. Cômenxki (1592 – 1670), là cha đẻ của nền giáo dục cận đại, đã
có những cống hiến quý báu cho sự nghiệp giáo dục. Cômenxki đã nêu lên
dựng CNXH, việc giáo dục con người phát triển toàn diện được Đảng cộng
sản và Nhà nước quan tâm. Các nghiên cứu về lí luận giáo dục nói chung và
HĐGDNGLL nói riêng được đẩy mạnh. Trong cuốn sách “Giáo dục học” tập
3, tác giả T.A.Ilina đã nêu: “Công tác giáo dục ngoại khoá bổ sung và làm sâu
thêm công tác giáo dục nội khoá, trước tiên là phương tiện để phát hiện đầy
đủ tài năng và năng lực của trẻ em, làm thức tỉnh hứng thú và thiên hướng của
người học đối với một hoạt động nào đó; đó là một hình thức tổ chức giải trí
của người học và là cơ sở để tổ chức việc thực tập về hành vi đạo đức, để xây
dựng kinh nghiệm của hành vi này” [43].
Như vậy, từ luận điểm của C.Mác về bản chất xã hội của con nguời
là “tổng hòa các mối quan hệ xã hội” đến luận điểm về sự kết hợp giáo dục,
xây dựng môi trường giáo dục… là một chặng đường dài hơn nửa thể kỷ
XX và đây là cơ sở lý luận cơ bản của việc tổ chức hoạt động giáo dục văn
hóa cộng đồng hiện nay. Ngày nay, cùng với xu thế hội nhập và sự phát
triển của các quốc gia… giáo dục của các nước đang có những định hướng
cơ bản nhằm tạo một thế hệ năng động, sáng tạo, thích nghi với hoàn cảnh
sống luôn thay đổi, trong đó kĩ năng sống là thành tố cốt lõi của chất lượng
giáo dục. Điều này được thể hiện trong khẳng định của UNSECO là:
- Giáo dục thường xuyên, giáo dục suốt đời.
- Nhà trường mở, giáo dục mở.
- Tăng cường giáo dục cộng đồng, giáo dục gia đình.
- Giáo dục cho mọi người.
10
- Giáo dục hướng tới bốn trụ cột: học để biết, học để làm, học để chung
sống, học để tự khẳng định mình.
Các nghiên cứu của các nhà giáo dục trên bên cạnh giáo dục tri thức thì
đều nhấn mạnh tầm quan trọng của giáo dục văn hóa cộng đồng, giáo dục đạo
“Muốn nên sự nghiệp lớn / Tinh thần phải càng cao”. Sau khi Cách mạng
tháng Tám thành công, cùng với chăm lo xây dựng đời sống vật chất, Người
luôn quan tâm đến xây dựng đời sống tinh thần. Điều đó thể hiện trong các
bài phát biểu của Người tại Hội nghị văn hóa toàn quốc (ngày 24-6-1946);
Đại hội văn nghệ toàn quốc lần thứ III (ngày 1-12-1962)...
Cùng với Chủ tịch Hồ Chí Minh, cố thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng
để lại cho chúng ta nhiều công trình nghiên cứu về văn hóa mà giá trị của nó
có sức lan tỏa to lớn, sâu rộng trong xã hội Việt Nam không chỉ hôm nay mà
cả mai sau. Trong số các công trình đó phải kể đến cuốn “Văn hóa và đổi
mới” [9]. Trong lời giới thiệu, tác giả cho rằng: “Văn hóa và đổi mới là một
đề tài có tính thời sự nóng hổi. Đối với nhiều người chúng ta, đây là một đề
tài rấ thú vị, ở chỗ nó mở ra những chân trời mới cho sự suy nghĩ và nghiên
cứu, và từ đó cho sự vận dụng và thực hiện trong cuộc sống” [9, 5]. Trong
mục “Văn hóa trong lịch sử dân tộc” đã luận giải một cách sâu sắc tầm quan
trọng của văn hóa trong toàn bộ lịch sử phát triển dân tộc. Văn hóa làm nên
sức sống mãnh liệt, giúp cộng đồng các dân tộc Việt Nam vượt qua biết bao
khó khăn, thử thách. Do đó, việc kế thừa và phát huy các giá trị văn hóa, nhất
là các giá trị văn hóa tinh thần dân tộc là việc làm hết sức cần thiết trong giai
đoạn hiện nay.
Các văn kiện của Đảng Cộng sản Việt Nam là một trong những cơ sở lý
luận quan trọng định hướng cho mọi nghiên cứu về văn hóa, văn hóa cộng
đồng. Hội nghị lần thứ năm Ban Chấp hành Trung ương khóa VIII đã đưa ra
Nghị quyết về “Xây dựng và phát triển nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm
đà bản sắc dân tộc”. Có thể nói đây là chiến lược phát triển văn hóa trong thời
12
kỳ đẩy mạnh CNH, HĐH đất nước. Qua các kỳ Đại hội lần thứ IX (2001), lần
thứ X (2006) Đảng ta đã tiếp tục chủ trương “Xây dựng và phát triển nền văn
tác giả, đã được định hình với những nét cơ bản ngay từ thời Văn Lang xưa,
được phát triển độc lập, không bị đồng hóa do ảnh hưởng từ bên ngoài.
Trong số những công trình nghiên cứu về văn hóa nói chung và văn hóa
Việt Nam nói riêng, tác phẩm “Bản sắc văn hóa Việt Nam” của GS Phan
Ngọc [39] có một vị trí đặc biệt. Đặc biệt vì đây là một trong số rất ít những
quyển sách với mục tiêu xây dựng những khái niệm nền tảng, những phương
pháp cơ bản cho ngành văn hóa nói chung và ngành nghiên cứu văn hóa Việt
Nam nói riêng. Đây là công trình nghiên cứu công phu và tâm huyết, đưa ra
nhiều khái niệm và cách tiếp cận đầy sáng tạo như: “khúc xạ văn hóa”, “tiếp
xúc văn hóa”, “truyền thống vượt gộp trong văn hóa Việt Nam”, “nhân cách
Việt Nam”, “một định nghĩa thao tác luận về văn hóa” [39]. Tuy nhiên, những
khái niệm liên quan trực tiếp đến luận văn như “văn hóa cộng đồng” lại chưa
được tác giả đề cập tới.
Công trình nghiên cứu “Tìm về bản sắc văn hóa Việt Nam” [45] của
GS Trần Ngọc Thêm đã xây dựng cơ sở lý luận về văn hóa, sắc thái riêng và
đặc trưng văn hóa với cái nhìn độc lập, khá hệ thống, đi từ nhận thức về văn
hóa , đến phân tích văn hóa cộng đồng trên cơ sở đi sâu vào văn hóa tập thể
và văn hóa cá nhân của lịch sử phát triển dân tộc. Phần cuối cuốn sách, tác giả
phân tích khá sâu sắc sự hình thành văn hóa ứng xử với môi trường tự nhiên
và môi trường xã hội trong bản sắc văn hóa Việt Nam.
Thứ hai, những nghiên cứu liên quan đến hoạt động giáo dục văn hóa
cộng đồng
Giáo dục văn hóa cộng đồng cho thiếu niên thực chất là giáo dục đạo
đức, lối sống và ý thức công dân thông qua các loại hình tổ chức hoạt động
giáo dục nhằm bồi dưỡng cho thiếu niên những phẩm chất đạo đức của người
công dân chân chính.
14
15