Tiểu Phẩm : Lỗi tại ai ? - Pdf 51

LỖI TẠI AI ?
Nhân vật:
- Ông Tư:
- Bà Tư:
- Cháu Vân (bé Xíu):
- Cô giáo Thọ:
- Cô giáo Thúy:
Cảnh tại nhà ông bà Tư, bà Tư và cháu Vân đang ngồi xem tivi trên cái
giường nhỏ góc nhà, giữa nhà có một cái bàn lớn, 4 ghế. Ông Tư ngồi đăm chiêu, ngó ra
phía trước, nhạc nổi lên bài “Em học vần”. Ông Tư đứng dậy, thổ bàn một cái.
- Ông Tư: Bắt đầu từ ngày mai cho bé Xíu nghỉ ra Tam Kỳ học.
- Bà Tư: Cái chi mà ông giận hung rứa? mà cô giáo hồi chiều nói răng ?
- Ông Tư: răng lợi cái chi. Cả ngày ni đi học đâu cho đem vở sách chi đâu, rứa là bữa
ni cô đâu có dạy, mà không dạy thì lấy chi mà phóng chữ cho bé Xíu ?
- Bà Tư: Ủa mấy bữa ngày mô tui cũng thấy có phóng chữ cho con bé, hay là bữa ni
cô quên. Thôi để mai tui đưa con đi học rồi hỏi cô luôn cho cặn kẽ.
- Ông Tư: Thôi hỏi làm chi, mắc lòng.
- Bà Tư: Cái ông ni thiệt, cô Thúy cũng ở xóm mình chứ đâu mà mắc lòng với mắc
ruột. Mọi lần cô tới nhà chơi, mình coi cô cũng như người nhà. Chắc có chuyện chi
đây mà cô nói ông nghe không hết đầu đuôi. À, mà cái tính ông, thì tui biết rồi, lật
đà lật đật,như cái vụ thằng Bảy bữa trước cũng rứa, ông mới nghe nói đưa xe lên
bệnh viện chở hắn về mờ ông chạy qua nhà nói là hắn chết rồi, biểu họ lo hậu sự
đem về làm cả nhà bà Sáu Tính khóc lu bù…
- Ông Tư: Cái nớ tại cái thằng Tám, em hắn không rõ, ai ngờ nói xe tông nặng lắm,
chở lên viện người ta cho về liền, ai không nghĩ hắn chết, té ra chỉ lủng phần mềm ở
chân thôi…
- Bà Tư: Đó… đó! Bữa ni tui biết cái chuyện học hành bé Xíu cũng rứa. Để đó, mai
tui đi hỏi cô Thúy cho kỷ càng.
- Ông Tư: Ờ, bà hỏi thì bà hỏi, nhưng tui quyết rồi, vài bữa, hết tháng, cho con bé ra
Tam Kỳ học cũng được. Nghe nói ngoài Tam Kỳ mấy trường người ta dạy chữ nhiều
ghê lắm, mới học mẫu giáo lớn mà đọc rẹt rẹt, rứa mới là học chớ.

hơi nóng nên không dám nói…
- Ông Tư (từ đầu giường đi lại): Chung qui lại cũng là cái chuyện học của bé Xíu chứ
chi. Tui thì không khó chi hết, mà chỉ hỏi cô 2 câu:
- Bà Tư: Cái ông ni! yên đã, để nghe cô nói cho rõ ràng.
- Cô Thọ (cười): Dạ thôi được, anh Tư cứ nói.
- Ông Tư: Tui được lòng trước, mắc lòng sau nghe, à quên, mắc lòng trước được lòng
sau.
- Cô Thọ: Dạ
- Ông Tư: Tui thấy trường mình cũng tốt, ăn uống cô Phượng nấu ăn thì không chê,
trường lớp bán trú thì ở nông thôn mà rứa là quá được: Sân chơi, tường rào cổng ngõ
đang làm rất đẹp,tôi
rất vui và đồng ý, chỉ riêng tui không đồng ý 2 cái: một là dạy chữ ít quá, thứ hai dạy
không đều, bữa có bữa không?
- Cô Thọ: Vậy là đúng như ý cô Thúy trao đổi với em. Anh Tư thắc mắc hai vấn đề
này. Hồi nảy em có góp ý với cô Thúy rồi.
- Ông Tư: Bà thấy chưa, rứa là tui đâu có sai, (nói với cô Thọ: Hồi chiều tới chừ tui
nói mà bả không nghe, cằn nhằn tui miết)
- Bà Tư: Ai cằn nhằn ông, có ông cằn nhằn tui thì có. Mà cô, chuyện là răng ?
- Cô Thọ (cười): Thưa với anh chị là ri: Nhà trường mẫu giáo có nhiệm vụ dạy cho trẻ
những kiến thức cơ bản để chuẩn bị vào bậc tiểu học, gồm 5 lĩnh vực giáo dục: giáo
dục thể chất, giáo dục ngôn ngữ, giáo dục nhận thức, giáo dục thẩm mỹ và giáo dục
tình cảm xã hội, vì vậy trong trường mẫu giáo có nhiều hoạt động (mà trước đây gọi
là môn học) như khám phá khoa học, giáo dục âm nhạc, tạo hình, làm quen văn học,
làm quen chữ viết…
- Ông Tư: Đó… có học chữ viết, bà thấy chưa, rứa mà cô Thúy không chịu phóng chữ
cho con tui?
- Cô Thọ: Dạ từ từ, anh chưa hiểu hết từ “ làm quen chữ viết”, ở trường mẫu giáo chủ
yếu cho trẻ làm quen với chữ viết, chữ số để chuẩn bị kiến thức cho trẻ trước khi vào
bậc tiểu học, thậm chí cuối năm lớp lớn, cô giáo cũng có những bài dạy giới thiệu
cho trẻ biết bậc tiểu học là như thế nào, những dụng cụ học tập ra làm sao để trẻ

lỗi này một phần do trường chưa làm tốt công tác tham mưu, nên cứ thúc ép các cô
dạy chữ cho trẻ, nếu không sẽ cho đi nơi khác.
- Bà Tư: Đúng rồi đó cô, có người định cho con đi Tam Kỳ học đó cô.
- Ông Tư: Đó là người ta…. Cái bà ni !
- Cô Thọ: Vì rứa, hồi nãy em có góp ý với cô Thúy không phải phê bình cô Thúy dạy
chữ đâu mà đề nghị cô Thúy phải kiên trì phân tích cho phụ huynh hiểu được tác
dụng giáo dục của trường mầm non, vì lợi ích lâu dài, tương lai của trẻ chứ không vì
lợi ích trước mắt, có như vậy phụ huynh mới yên tâm cho con đến trường.
- Ông Tư: Ờ cô nói rứa, thì tui nghe cũng có lý
- Bà Tư: Cái ông ni, người ta cán bộ quản lý, có học hành bài bản thì họ biết rỏ chứ
đâu phải như ông, chỉ tội cái … hấp tấp !
- Cô Thúy: Dạ còn ngày hôm ni ,vì phải chuẩn bị cho tiết kiểm tra nên em không cho
cháu tô chữ, hôm trước có dặn bé Vân về nói với ba mẹ rồi mà..
- Bà Tư: Ờ, chừ cô nói tui mới nhớ. Hồi sáng con bé có nói, răn mà tui nhanh quên
quá he, với lại hồi nớ có thằng cha bảy đáp vô mua heo, lo nói chuyện cân đo đong
đếm mất, thành thử…
- Ông Tư: Cái bà ni, chuyện học của con là quan trọng hơn chớ…
- Bà Tư: Cha… chừ tui mới nghe nói đó nghe. Cái tội cằn nhằn tui cả ngày ni, tối ni
tui cho biết tay…
Cả nhà cùng cười.
- Bà Tư: Thôi rứa cũng xin cám ơn hai cô. Xin cô Thúy đừng giận ông Tư nhà tui.
- Ông Tư: Cô Thúy đừng giận nhe, tui như rứa chứ “khẩu phật tâm xà” ờ quên “khẩu
xà tâm phật”…
- Bà Tư:cái ông ni, không biết chữ nghĩa thì thôi, nói trật lất hết…
- Ông Tư: Thì… có hồi cũng quên chứ. Cám ơn hai cô nhé. Bữa mô rảnh mời hai cô
đi nhậu một bữa…
- Bà Tư: Cái chi, nhậu hở…
- Ông Tư: Ơ… đi ăn lẫu cùng với gia đình mình. Không biết răng mà bữa ni tui ăn nói
cà lăm quá he…
- Cô Thọ: Thôi, tụi em xin phép về, cám ơn anh chị đã tiếp chuyện, cô về Vân nghe!


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status