Vai trò của chính quyền địa phương trong phát triển du lịch tỉnh nghệ an - Pdf 33

BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC VINH

ĐÀO ÁI HÒA

VAI TRÒ CỦA CHÍNH QUYỀN ĐỊA PHƯƠNG
TRONG PHÁT TRIỂN DU LỊCH TỈNH NGHỆ AN

Chuyên ngành: Kinh tế chính trị
Mã số: 60.31.01.02

LUẬN VĂN THẠC SĨ KINH TẾ

Người hướng dẫn khoa học:
PGS. TS. Đào Thị Phương Liên

Nghệ An, 2015


i
LỜI CẢM ƠN

Lời cuối cùng, tôi xin kính gửi lời cảm ơn chân thành tới các thầy cô giáo
đã trực tiếp giảng dạy và góp ý cho đề tài trong thời gian qua, cảm ơn các thầy
cô giáo trong Khoa Kinh tế, ban giám hiệu Trường Đại Học Vinh đã tạo điều
kiện cho bản thân được học tập.
Đặc biệt với tình cảm chân thành và lòng biết ơn sâu sắc, tôi xin kính cảm
ơn cô giáo PGS. TS. Đào Thị Phương Liên người đã trực tiếp hướng dẫn tôi
làm luận văn này.
Xin cảm ơn Đảng ủy cơ quan chính quyền huyện Yên Thành và các đồng
nghiệp trong HĐND – UBND huyện Yên Thành, đã tạo mọi điều kiện tốt nhất

CNN
CSHT
DWT
EXPO
Festval
GDP

Cụm từ đầy đủ
An toàn trật tự
Diễn đàn Hợp tác Kinh tế châu Á – Thái Bình Dương
Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á
Thông tấn xã quốc gia của Vương quốc Liên hiệp Anh
và Bắc Ireland
Bảo vệ môi trường
Cộng hòa dân chủ nhân dân
Mạng truyền hình cáp Hoa Kỳ
Chính sách hạ tầng
Tải trọng tổng cộng
Hội chợ Thương mại Quốc tế Việt Nam
Lễ hội
Tổng sản phẩm nội địa


iv
HĐND
ICAO
ITE
JICA
KT-XH
M.I.C.E

Đài Tiếng nói Việt Nam
Đài truyền hình
Tổ chức Thương mại Thế giới
Xã hội chủ nghĩa

DANH MỤC CÁC BẢNG
Có nhiều tiêu chí để phân loại du lịch, tuy nhiên Luận văn tiếp cận về du lịch từ 2 góc độ là
du lịch thiên nhiên và du lịch lịch sử, văn hóa........................................................................9


v


1
PHẦN MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài luận văn.
Nghệ An là tỉnh ở trung tâm của vùng Bắc Trung Bộ, có nhiều tiềm năng,
lợi thế để phát triển nhiều loại hình du lịch hấp dẫn, đáp ứng các nhu cầu của du
khách như du lịch văn hóa lịch sử, tâm linh, du lịch nghỉ dưỡng biển, du lịch
sinh thái rừng, du lịch khám phá, mạo hiểm… Trong đó khu vực phía Tây Nghệ
An có nguồn tài nguyên du lịch tự nhiên khá phong phú gắn liền với các khu
rừng nguyên sinh Pù Mát, Pù Huống, Pù Hoạt thuộc Khu dự trữ sinh quyển thế
giới và các danh thắng tự nhiên như thác Sao Va, thác Khe Kèm, hang Bua…;
phía Đông Nghệ An là 82 km bờ biển với các bãi tắm đẹp trải dài từ Quỳnh
Phương – Quỳnh Lưu đến Diễn Thành – Diễn Châu, Cửa Hiền – Nghi Lộc, đặc
biệt là bãi biển Cửa Lò – một trong những bãi biển đẹp nhất miền Bắc đang
được đầu tư phát triển trở thành một trong 12 đô thị du lịch của cả nước.
Nghệ An là mảnh đất có truyền thống văn hóa lịch sử với hàng ngàn di
tích vẫn còn được lưu giữ đến ngày nay, trong đó có nhiều di tích đã trở thành
điểm đến tham quan hấp dẫn của du khách như: Đền thờ và mộ Vua Mai, Nhà

2. Tổng quan tình hình nghiên cứu
Nghiên cứu về phát triển du lịch ở Việt nam nói chung ở tỉnh Nghệ an
riêng không còn là một đề tài mới mẽ. Trong những năm vừa qua, nhiều công
trình nghiên cứu về du lịch Nghệ An vẫn được tiến hành như đề tài “Vai trò
quản lý nhà nước trong phát triển cơ sở hạ tầng kỹ thuật của đô thị du lịch Thị
xã Cửa Lò” của TS Hồ Đức Phớc. Đóng góp quan trọng của luận văn là đã có
những kiến nghị với các cấp về việc tăng cường vai trò nhà nước trong phát
triển CSHT đô thị có ý nghĩa thực tiễn quan trọng. Việc thực hiện nó sẽ góp
phần tăng cường mạnh mẽ vai trò nhà nước trong phát triển CSHT Thị xã Cửa
lò những năm tới, Công trình khoa học luận án “ Đánh giá năng lực cạnh tranh
du lịch biển, đảo của tỉnh Nghệ An và khuyến nghị chính sách” của Tiến sĩ Thái
Thị Kim Oanh. Một trong đóng góp của luận án là: (1) Yếu tố đầu tiên mà bất
cứ quá trình quản lý nhà nước về du lịch nào cũng phải dựa vào chính là tạo ra
một môi trường chính sách ổn định, minh bạch và tôn trọng cạnh tranh; (2) Cần
ưu tiên việc duy trì hợp lý quy mô, mật độ phát triển. Phát triển du lịch bền vững


3
không có nghĩa là thu hút tối đa số du khách hay doanh thu từ du lịch; (3) Quản
lý du lịch hiệu quả cần có một quy hoạch, kế hoạch phát triển phù hợp dựa trên
cơ sở nhiều nghiên cứu, đánh giá, khảo sát nghiêm túc, khoa học, đồng thời kết
hợp với thực thi nghiêm minh các chính sách, quy định pháp luật có liên quan
đến phát triển du lịch. Cũng như luận án “Vai trò của chính quyền địa phương
cấp tỉnh trong phát triển du lịch bền vững tỉnh Ninh Bình” của tiến sĩ Nguyễn
Mạnh Cường. Luận án chứng minh vai trò của Chính quyền địa phương cấp tỉnh
trong phát triển du lịch bền vững trên địa bàn lãnh thổ địa phương trên các
phương diện, giúp tăng cường khả năng cạnh tranh của các công ty địa phương,
tạo ra các cơ hội đầu tư kinh doanh mới. Luận án đã chỉ ra vai trò của chính
quyền địa phương cấp tỉnh trong phát triển du lịch bền vững trên địa bàn lãnh
thổ địa phương được xác định bao gồm: Hoạch định chiến lược, quy hoạch tổng

Nghệ An cần tiếp tục ban hành và thực hiện tốt các chủ trương, chính sách nhằm
nâng cao nhận thức cho cán bộ và nhân dân, huy động sức mạnh vật chất và tinh
thần của toàn xã hội để phát triển bền vững du lịch Nghệ An .
Để góp phần giải quyết những vấn đề thực tiễn đặt ra, luận văn đã đi sâu
nghiên cứu và đạt được một số kết quả sau:
Hệ thống hoá và đóng góp bổ sung những vấn đề lý luận cơ bản về phát
triển du lịch, vai trò của chính quyền địa phương cấp Tỉnh trong phát triển du
lịch; nghiên cứu những kinh nghiệm trong nước về nâng cao vai trò của chính
quyền địa phương trong phát triển du lịch, từ đó rút ra bài học kinh nghiệm cho
chính quyền Tỉnh Nghệ An trong phát triển du lịch bền vững trên địa bàn Tỉnh;
Đánh giá vai trò của chính quyền cấp tỉnh trong phát triển du lịch tỉnh
Nghệ An giai đoạn 2005-2013. đưa ra các quan điểm, mục tiêu nhằm nâng cao
vai trò của Chính quyền Tỉnh Nghệ An trong phát triển du lịch trên địa bàn Tỉnh
và đề xuất hệ thống giải pháp cụ thể để thực sự đưa du lịch Nghệ An phát triển
trong những giai đoạn tiếp theo.
3. Mục đích và nhiệm vụ của Luận văn
Qua đó các tác giả hiểu rõ hơn về các kiến thức mới vai trò của chính
quyền trong phát triển du lịch, và dịch vụ du lịch. Đồng thời đưa ra các định
hướng phát triển du lịch tỉnh Nghệ An.


5
- Lợi thế của tỉnh Nghệ An đối với sự phát triển du lịch.
- Luận giải những vấn đề lý luận về vai trò của chính quyền địa phương
trong phát triển du lịch trên địa bàn tỉnh.
- Đánh giá thực trạng vai trò của chính quyền địa phương Tỉnh Nghệ An
trong phát triển Du lịch.
- Đề xuất phương hướng và giải pháp nâng cao vai trò của chính quyền
địa phương trong phát triển du lịch tỉnh Nghệ An.
4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu.

6. Những đóng góp của Luận văn.
Về lý luận: Với cách tiếp cận hệ thống, đề tài sẽ góp phần đem lại những
phương pháp phân tích tổng thể để nhận diện và phân tích vai trò của chính
quyền địa phương cấp tỉnh trong phát triển du lịch trên địa bàn.
Về thực tiễn: Đánh giá thực trạng vai trò của chính quyền Tỉnh Nghệ An
trong phát triển du lịch trên cả 2 mặt: thành tựu, hạn chế và nguyên nhân của
những hạn chế. Từ đó đề xuất phương hướng và giải pháp nâng cao vai trò của
chính quyền địa phương trong phát triển du lịch tỉnh Nghệ An.
7. Kết cấu luận văn.
Ngoài phần mở bài, phần kết luận, báo cáo gồm có hai chương.
Chương 1. Cơ sở lý luận và kinh nghiệm thực tiễn về vai trò của chính
quyền địa phương trong phát triển du lịch tỉnh Nghệ An.
Chương 2. Thực trạng vai trò của chính quyền địa phương trong phát
triển du lịch tỉnh Nghệ An
Chương 3: Phương hướng và các giải pháp chủ yếu nhằm nâng cao vai
trò của chính quyền địa phương trong phát triển du lịch tỉnh Nghệ An


7
Chương 1
CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ KINH NGHIỆM THỰC TIỄN VỀ VAI TRÒ CỦA
CHÍNH QUYỀN ĐỊA PHƯƠNG TRONG PHÁT TRIỂN DU LỊCH TỈNH
NGHỆ AN
1.1. Những vấn đề cơ bản về du lịch phát triển du lịch.
1.1.1. Du lịch.
Du lịch có từ xa xưa gắn với sự ước mơ của con người vì căn tính cơ bản
của con người là vừa thích quen, vừa thích lạ, vừa muốn đi tìm hiểu làm quen
với cái lạ để thưởng thức cảnh đẹp của thiên nhiên, của các nền văn hoá khác
nhau mà ở quê hương mình không hoặc chưa có - qua đó mà tăng thêm tri thức,
tình cảm và bồi dưỡng sức khoẻ. Ngày nay, du lịch đã gắn liền với cuộc sống

quan hệ nảy sinh từ tác động qua lại giữa du khách, nhà cung ứng, chính quyền
và cộng đồng chủ nhà trong quá trình thu hút và đón tiếp khách”.
Ở Việt Nam, theo du lịch Luật Du lịch ngày 14/6/2005, thì “Du lịch là
các hoạt động có liên quan đến chuyến đi của con người ngoài nơi cư trú
thường xuyên của mình nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, tìm hiểu, giải trí,
nghỉ dưỡng trong một khoảng thời gian nhất định” (Mục 1, điều 4, trang 2).
Như vây, có thể hiểu, du lịch là tổng hoà các mối quan hệ, hiện tượng và các
hoạt động kinh tế bắt nguồn từ các cuộc hành trình và lưu trú của cá nhân hay
tập thể ở bên ngoài nơi ở thường xuyên của họ hay ngoài nước với mục đích
hoà bình.
Ngành du lich, theo Học giả Nhật Bản, Tiền Điền Dũng trong Khái luận
về Du lịch cho rằng: “ngành du lịch là hoạt động kinh doanh đa dạng, do rất
nhiều bộ môn du lịch độc lập khác nhau triển khai nhằm thích ứng với nhu cầu
của khách du lịch”. Học giả Mêxicô trong cuốn Ngành Du lịch là môi giới giao
lưu của loài người luận bàn rằng: “ngành du lịch có thể được xem là tổng các
mối quan hệ được hình thành nên nhằm cung cấp dịch vụ và các tiện lợi khác
cho khách du lịch”.
Như vậy, các khái niệm và các định nghĩa về du lịch và ngành du lịch trên
đây tuy không thật giống nhau, nhưng đều có hai chỗ tương đồng. Thứ nhất,


9
ngành du lịch là một ngành kinh tế có tính tổng hợp do hàng loạt ngành liên
quan cùng tổ hợp thành; Thứ hai, nhiệm vụ của ngành du lịch là cung cấp sản
phẩm và dịch vụ cho khách. Do đó, có thể hiểu: Ngành du lịch là ngành kinh tế
có tính tổng hợp lấy khách du lịch làm đối tượng, cung cấp sản phẩm cần thiết
và dịch vụ cho khách du lịch, tạo điều kiện tiện lợi cho hoạt động du lịch của họ.
Trong thực tế, sự phát triển du lịch của mỗi quốc gia thường bao gồm các
mục tiêu như: kinh tế, chính trị và xã hội,.... Nhà nước thúc đẩy du lịch phát
triển có thể lấy một trong các mục tiêu đó làm chính và có thể xem xét tới các

biển.
+ Khí hậu: Khí hậu là thành phần quan trọng của môi trường tự nhiên đối
với hoạt động du lịch. Nó thu hút người tham gia và người tổ chức du lịch qua
khí hậu sinh học. Trong các chỉ tiêu khí hậu, đáng chú ý là hai chỉ tiêu chính:
nhiệt độ không khí và độ ẩm không khí. Ngoài ra còn có một số yếu tố khác như
gió, lượng mưa, thành phần lý hoá của không khí, áp suất của khí quyển, ánh
nắng mặt trời và các hiện tượng thời tiết đặc biệt.
+ Nguồn nước: Tiềm năng nước bao gồm nước chảy trên mặt đất (nước
măt) và nước ngầm. Đối với du lịch thì nguồn nước mặt có ý nghĩa rất lớn. Nó
bao gồm đại dương, biển, hồ, sông, hồ chứa nước nhân tạo, suối, Karstơ, thác
nước, suối phun... Nước được dùng chủ yếu cho các nhà tắm (thiên nhiên hay có
mái che). Tuỳ theo thành phần lý hoá của nước người ta phân ra nước ngọt (lục
địa) và nước mặn (biển, một số hồ nội địa). Trong tiềm năng nước, cần phải nói
đến tiềm năng nước khoáng. Đây là nguồn tiềm năng có giá trị du lịch an dưỡng
và chữa bệnh.
+ Thực, động vật: Hiện nay, khi mức sống của con người ngày càng nâng
cao thì nhu cầu nghỉ ngơi tham quan du lịch và giải trí trở thành nhu cầu cấp
thiết. Thị hiếu về du lịch cũng ngày càng đa dạng và phong phú. Ngoài một số
hình thức truyền thống như tham quan phong cảnh, các di tích văn hoá - lịch sử
của loài người, đã xuất hiện một hình thức mới, với sức hấp dẫn rất lớn khách du
lịch, đó là du lịch các khu bảo tồn thiên nhiên với đối tượng là các loại động thực vật, việc tham quan du lịch trong thế giới động thực vật sống động, hài hoà
trong thiên nhiên làm cho con người tăng thêm lòng yêu cuộc sống.


11
- Du lịch lịch sử và văn hóa.: là loại hình du lịch được phát triển gắn với
việc khai thác các tiềm năng về lịch sử, văn hoá, xã hội, con người tại địa
phương.
+ Các di tích lịch sử - văn hoá, kiến trúc: Các di sản văn hoá thế giới với
di tích lịch sử - văn hoá được coi là một trong những nguồn tiềm năng du lịch

tổ chức liên hoan âm nhạc, sân khấu, điện ảnh, các cuộc thi đấu thể thao quốc tế,
biểu diễn ba lê, các cuộc thi hoa hậu, thi giọng hát hay...
1.1.3. Phát triển du lịch
1.1.3.1. Mục tiêu phát triển du lịch:
Phát triển du lịch là quá trình con người gia tăng việc khai thác các tiềm
năng du lịch cả về số lượng và chất lượng nhằm thỏa mãn các nhu cầu ngày
càng tăng lên của khách du lịch. Xét về phương diện ngành, sự phát triển của
ngành du lịch sẽ làm tăng doanh thu của ngành và do vậy sẽ tăng phần đóng
góp của ngành cho sự phát triển Kinh tế - Xã hội.
Trong xu thế chung của toàn cầu hiện nay thì có nhiều tài nguyên tự nhiên
cũng như tài nguyên nhân văn được đưa vào sử dụng cho mục đích du lịch và
cùng với những tài nguyên có từ trước đó thì chúng được khai thác một cách
triệt để, tối đa. Chính sự khai thác đến cạn kiệt đó đã gây ra những ảnh hưởng
không nhỏ cho xã hội và môi trường. Một yêu cầu cần thiết đặt ra cho xã hội
hiện nay là làm thế nào để phát triển du lịch bền vững.
- Mục tiêu về kinh tế: là sự tăng trưởng và phát triển ổn định, chắc chắn
và lâu dài của du lịch. Muốn đạt được như vậy thì du lịch phải luôn luôn tạo
được nguồn thu ổn định cho các cá nhân, tổ chức hoạt động trong ngành du lịch
nói riêng và cho cả xã hội nói chung.
Mặt khác, phải góp phần tích cực vào sự tăng trưởng KT-XH, đem lại lợi
ích cho cộng đồng dân cư địa phương, là những người trực tiếp quản lý những
tài nguyên đó vì họ thực sự am hiểu sâu sắc về tài nguyên và môi trường xung
quanh, họ cũng chính là người có tác động trực tiếp và mạnh mẽ nhất đến tài
nguyên và môi trường đó.


13
- Mục tiêu về bảo tồn tài nguyên và môi trường: là việc sử dụng các tài
nguyên không vượt quá khả năng tự phục hồi của nó, sao cho vừa đảm bảo sự
tăng trưởng về doanh thu của du lịch, lại vừa không làm suy yếu khả năng tái

mà điểm du lịch có thể chấp nhận được). Bao gồm:
+ Sức chứa sinh học: Là giới hạn mà nếu sự phá hủy về môi trường diễn
ra tới mức độ này thì không thể chấp nhận được.
+ Sức chứa tâm lý: Là giới hạn mà khách du lịch cảm thấy chất lượng sự
trải nghiệm của mình bị phá bởi số lượng quá tải khách du lịch hay những hành
vi của họ.
+ Sức chứa xã hội: Là giới hạn mà các dân cư địa phương cảm thấy rất
phiền toái và phải chịu đựng du lịch.
+ Sức chứa vật lý: Là giới hạn số lượng khách thực tế mà điểm du lịch có
thể chứa được.
- Giảm thiểu chất thải ra môi trường, hạn chế việc tiêu thụ quá mức: Việc
không kiểm soát được lượng chất thải từ hoạt động du lịch và khai thác, tiêu thụ
quá mức tài nguyên sẽ góp phần dẫn đến sự suy thoái môi trường mà hậu quả
của nó là sự phát triển không bền vững của du lịch nói riêng và KT-XH nói
chung.
Đối với một số loại tài nguyên như nước, rừng… hoạt động du lịch đòi
hỏi nhu cầu cao.
- Phát triển phải gắn liền với nỗ lực bảo tồn tính đa dạng: Tính đa dạng
về thiên nhiên, về văn hóa và xã hội là nhân tố đặc biệt quan trọng tạo nên sự
hấp dẫn của du lịch, làm thỏa mãn nhu cầu đa dạng của khách du lịch, tăng
cường sự phong phú về sản phẩm du lịch. Nơi nào có tính đa dạng cao về tự
nhiên, văn hóa và xã hội, nơi đó sẽ có khả năng cạnh tranh cao về du lịch và có
sức hấp dẫn lớn, đảm bảo cho sự phát triển. Chính vì vậy việc duy trì và tăng
cường tính đa dạng thiên nhiên, văn hóa và xã hội là hết sức quan trọng cho sự
phát triển bền vững lâu dài của du lịch và cũng là chỗ dựa sinh tồn của ngành du
lịch.
- Quy hoạch phát triển du lịch phải phù hợp với quy hoạch tổng thể KTXH của địa phương: Du lịch là ngành kinh tế tổng hợp có tính liên ngành, liên


15

16
- Thường xuyên trao đổi tham khảo ý kiến với cộng đồng địa phương và
các đối tượng có liên quan trong quá trình phát triển du lịch: Trao đổi tham
khảo ý kiến quần chúng là một quá trình nhằm dung hòa giữa phát triển kinh tế
với những mối quan tâm lớn hơn của cộng đồng địa phương, với những tác động
tiềm ẩn của sự phát triển lên môi trường tự nhiên, văn hóa - xã hội. Sự tham
khảo ý kiến của các ngành kinh tế với cộng đồng địa phương là cần thiết để có
thể đánh giá được tính khả thi của một dự án phát triển, các biện pháp để giảm
thiểu các tác động tiêu cực và tối đa hóa sự đóng góp tích cực của quần chúng
địa phương.
Thực tế cho thấy, ở những mức độ khác nhau luôn tồn tại những mâu
thuẫn xung đột về quyền lợi trong khai thác tài nguyên phục vụ sự phát triển
giữa du lịch với cộng đồng địa phương, giữa du lịch với các ngành kinh tế khác.
Kết quả là sự thiếu trách nhiệm với tài nguyên, môi trường và sự phát triển thiếu
tính bền vững đối với KT-XH của địa phương cũng như đối với mỗi ngành kinh
tế trong đó có du lịch. Chính vì vậy, việc thường xuyên trao đổi ý kiến với cộng
đồng địa phương và các đối tượng có liên quan để cùng nhau giải quyết các mâu
thuẫn nảy sinh trong quá trình phát triển là hết sức cần thiết. Điều này sẽ đảm
bảo sự gắn kết và có trách nhiệm hơn giữa các ngành kinh tế với địa phương và
giữa các ngành với nhau, góp phần tích cực cho sự phát triển bền vững của mỗi
ngành, trong đó có du lịch.
- Tăng cường tính trách nhiệm trong hoạt động xúc tiến du lịch: Hoạt
động quảng cáo, tiếp thị thiếu trách nhiệm sẽ tạo cho khách những hy vọng
không thực tế do thông tin không đầy đủ và thiếu chính xác dẫn đến sự thất vọng
của du khách về các sản phẩm du lịch được quảng cáo. Kết quả của hoạt động
này sẽ là thái độ tẩy chay của du khách đối với cộng đồng và những sản phẩm
du lịch của địa phương ảnh hưởng đến sự phát triển lâu dài của du lịch. Việc
quảng cáo, tiếp thị cung cấp cho khách du lịch những thông tin đầy đủ và có
trách nhiệm sẽ nâng cao sự tôn trọng của du khách đối với môi trường thiên
nhiên, văn hóa - xã hội và các giá trị nhân văn nơi tham quan; đồng thời sẽ làm

Với 63 tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, chính quyền cấp tỉnh ngày
càng khẳng định vị trí, vai trò quan trọng của mình trong bộ máy chính quyền


18
địa phương nói riêng và bộ máy nhà nước nói chung. Chính quyền cấp tỉnh bao
gồm HĐND tỉnh, UBND tỉnh và các cơ quan chuyên môn thuộc UBND tỉnh.
HĐND tỉnh là cơ quan quyền lực nhà nước ở địa phương, đại diện ý chí
và quyền làm chủ của nhân dân trong tỉnh, chịu trách nhiệm trước nhân dân
trong tỉnh và cấp trên. Đây là nơi quyết định quy hoạch, kế hoạch, chủ trương,
biện pháp nhằm triển khai thực hiện các văn bản pháp luật của cơ quan nhà nước
cấp trên và phát triển địa phương.
UBND tỉnh là cơ quan chấp hành của HĐND tỉnh, cơ quan hành chính
nhà nước trong tỉnh. UBND tỉnh có nhiệm vụ xây dựng quy hoạch, kế hoạch
phát triển KT-XH của tỉnh, chỉ đạo thực hiện, kiểm tra và quản lý mọi lĩnh vực
tại địa phương.
Hệ thống các cơ quan chuyên môn thuộc UBND tỉnh là các cơ quan tham
mưu, giúp UBND tỉnh triển khai thực hiện các chức năng, nhiệm vụ theo ngành,
lĩnh vực ở địa phương và thực hiện một số nhiệm vụ, quyền hạn theo sự ủy
quyền của ƯBND tỉnh và theo quy định của pháp luật. Các cơ quan này hoạt
động theo cơ chế trên nguyên tắc “song trùng trực thuộc”, có ý nghĩa là chịu sự
quản lý đồng thời của hai cơ quan cấp trên trực tiếp: (1) theo sự quản lý của
ngành dọc (Bộ, ngành TW); (2) theo sự quản lý của lãnh thổ theo chiều ngang
(UBND tỉnh).
Các cơ quan quản lý nhà nước trên có mối quan hệ với nhau, tạo thành hệ
thống chính quyền cấp tỉnh, điều hành, tổ chức thực hiện các chức năng, nhiệm
vụ ở các lĩnh vực khác nhau tại địa phương.
b. Vai trò của chính quyền địa phương.
Chính quyền tỉnh có vai trò quan trọng trong việc phát triển kinh tế xã hội
ở địa phương, trên cơ sở chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng và pháp




Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status