1
BÀI THU HOẠCH DIỄN ÁN HỒ SƠ HÌNH SỰ
MÃ SỐ HỒ SƠ LS.HS07/DA
VỤ ÁN: TRẦN VIỆT HÙNG CƯỠNG ĐOẠT TÀI SẢN
này chỉ có Hùng và Mạnh ở nhà, Hướng là chồng Mạnh đi chơi bên nhà hàng xóm đến 18
giờ mới về, Mạnh bảo Hướng đi mượn xe máy để đưa cháu Quỳnh là con của Quang anh
trai Mạnh nhà ở Thôn Ngõa, Yên Lâm, luôn tiện kiểm tra cho Hùng luôn, sau khi Hướng
mượn xe về và trong lúc ăn cơm Hùng nói "Nếu có bắt được vợ tao và Chương quan hệ
ngoại tình, chúng mày cứ bắt giữ lại cho tao sau đó gọi tao về giải quyết".
Ăn cơm xong, Hướng chở Mạnh và cháu Quỳnh đi đến khoảng 20 giờ thì tới nhà Thể em
gái của Mạnh, Hướng và Mạnh gửi xe máy và cháu Quỳnh lại nhà Thể ở Thôn 3, Nắc
Con và đi bộ vào nhà Hùng ở Thôn 4, khi tới cổng nhà Hùng thấy trong nhà không có
ánh sáng, Hướng bảo Mạnh ngồi chờ ở cổng Hướng đi tìm Toàn là em trai Mạnh, khi đi
tìm Toàn, Hướng có ghé nhà Thể lấy một con dao nhọn, khoảng 30 phút sau Hướng,
Toàn quay lại và đi thẳng lên nhà Hùng còn Mạnh đứng trước cổng chờ, khi đến nhà
Hùng, Hướng gọi nghưng không thấy trả lời, Hướng đi ra phía cửa sổ không có cánh soi
đèn pin vào trong nhà thấy ri đô kéo kín xung quanh giường, dưới nền đất sát giường có
một đôi ủng và một đôi dép, Hướng bảo Toàn trèo qua lỗ hỏng cửa bếp vào trong nhà,
còn Hướng trèo qua cửa sổ đối diện với giường và nhảy xuống nền nhà, Hướng cầm đèn
pin soi và kéo ri đô thấy trên giường có 02 người nằm ngủ đắp chăn bông phủ đến mặt.
Hướng cầm chăn bông giật tung phát hiện Nông Thị Chuyên đang nằm ngủ cùng Lý Văn
Chương, Hướng quát "chúng mày nằm im không được chạy", lúc đó Chuyên bật ngồi dậy
hỏi "cái gì đấy" đồng thời chạy ra phía cửa bếp, mở cửa bếp chạy ra ngoài, Hướng đuổi
theo và hô "Mạnh ơi bắt lấy nó", Mạnh đuổi theo và bắt được Chuyên, Hướng quay lại
cùng Toàn khống chế Chương, lúc này Chương vẫn ngồi trên giường mặc quần đùi, áo
dài, Chương định lấy chiếc quần dài cuối giường mặc thì bị Hướng giằng lại, lúc giằng co
mũi dao nhọn Hướng cầm đâm vào chân trái của Chương gây chảy máu. Lúc này Mạnh
đưa được Chuyên vào trong nhà và bắt ngồi tại ghế, trên người Chuyên mặt quần lửng, áo
3
phông cộc tay. Mạnh lấy giấy bút yêu cầu Chuyên viết tường trình về việc quan hệ ngoại
tình với Lý Văn Chương. Chương vẫn ngồi trên giường và đã được bật điện sáng, Hướng
Mạnh, Hùng thấy vậy bực tức nên cầm rido kéo giật làm bóng điện sáng vụt tắt, lợi dụng
mất điện Chuyên bỏ chạy theo lối cửa bết ra sau nhà lấy quần treo sau nhà chạy lên đồi.
Thấy Chuyên bỏ chạy Hùng lấy tiếp đoạn dây Nilon dùng để làm dây căng cấy ruộng
buột thêm vào người Chương cho chắc chắn, đồng thời bắt Chương ngồi bệt xuống nền
đất trong nhà lúc đó khoảng 5 giờ 30 phút cùng ngày mọi người có mặt ở đó đã đi ra khỏi
nhà, Hùng liền đóng trái cửa bên trong còn lại trong nhà chỉ có Hùng và Chương, ngay
lúc đó có anh Lý Văn Tính trưởng thôn 3 Nắc Con đến yêu cầu Hùng mở cửa và cởi trói
4
cho Chương nhưng Hùng không nghe còn đe dọa (nếu ai mở cửa vào nhà sẽ giết chết
thằng Chương) đến khoảng 8 giờ cùng ngày có anh Chính Chủ tịch xã cùng anh Tính lại
đến yêu cầu Hùng mở cửa cởi trói cho Chương nhưng Hùng vẫn không nghe và vẫn đe
dọa như trên, đến khoảng 11 giờ cùng ngày Chương đồng ý đưa tài sản của mình cho
Hùng và nhờ gọi anh Trương Văn Hội trưởng thôn 4 Nắc Con đến lập biên bản thỏa
thuận, trong lúc lập biên bản Hùng vẫn đóng trái cửa.
Sau khi lập biên bản xong, Hùng mở cửa cho anh Hội cầm biên bản vào cho Chương ký
và tiếp tục đóng cửa đến 13 giờ cùng ngày Hùng yêu cầu mọi người ra nhà Chương lấy
tài sản gồm: 01 đài Radio caset (SHAPR 5454); 01 xe máy MINK quả cọ đã cũ; 483 kg
chít và 200.000 đồng tiền mặt. Hùng tính số tài sản trên thành tiền là 5.200.000 đồng. Số
nợ còn lại 9.800.000 đồng Hùng bắt Chương viết giấy nợ, đến khoảng 16 giờ ngày 10/3/x
sau khi đã thực hiện đầy đủ theo yêu cầu của Hùng, Hùng đã cởi trói cho Chương đồng
thời cho Chương mặt quần áo. Đến ngày 10/3/X vợ của Chương là Hoàn đón Chuyên về
nhà, về đến nhà thi thấy Hùng đã thả Chương và Chương đang bắt tay chào mọi người để
ra về. Đến 19h cùng ngày thì công an đến yêu cầu Hùng, Hướng và mọi người ra xã giải
quyết.
Ngày 24/9/x Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Tuyên Quang truy tố bị can Trần Việt Hùng về
tội làm nhục người khác theo quy định tại điều 121 Bộ luật hình sự, Tội cướp tài sản theo
quy định tại điều 133 Bộ luật hình sự. Truy tố bị can Trần Thị Mạnh về tội bắt, giữ người
1. Anh cho biết tình trạng hôn nhân, gia đình và nghề nghiệp?
2. Anh cho biết quan hệ của anh và bị cáo Hùng?
3. Giữa hai người từng có mâu thuẫn gì với nhau hay không>
4. Anh cho biết mối quan hệ của anh với Nông Thị Chuyên?
5. Anh có quan hệ tình dục với Nông Thị Chuyên hay không? Bao nhiêu lần?
6. Ai là người trói anh?
7. Vì sao bị cáo Hùng yêu cầu anh viết giấy nợ?
8. Ai là người nhờ Đảm về nhà anh lấy Chít?
6
9. Số tài sản mà bị cáo Hùng lấy của anh là bao nhiêu?
10. Anh cho biết thái độ của anh sau khi được Hùng cởi trói.
11. Có phải trên đường về nhà sau khi được cởi trói anh đã gặp anh Trương Đình Hội
và đã nói với anh Hội là : “côn g việc xong rồi” đúng không? (Bút lục 156,157)
12 Sau khi được thả anh có ra chính quyền trình báo không?
2.5 Hỏi bị hại Nông Thị Chuyên
1. Chị cho biết ngày 9/3/x tình trạng sức khỏe của anh Hùng chồng chị như thế nào?
2. Chị cho biết tại sao khi đến nhà Mạnh chị không ở lại chăm sóc sức khỏe cho chồng
chị mà lại đòi về nhà ngay?
3. Chị có thể cho biết mối quan hê của chị và Lý Văn Chương?
2. Chị có quan hệ tình dục với Lý Văn Chương không ? Khoảng bao nhiêu lần ?
3. Khoảng từ 19h đến 21h tối ngày 09/3/x chị làm gì?
4. Ai là người trói chị ?
5. Tại sao ngày 09/3/x chồng chị- bị cáo Hùng không có nhà ?
6. Chị có phải là người chủ động rủ Lý Văn Chương đến ngủ cùng nhà chị vào ngày
09/3/x phải không ?
7. Chị cho biết cuộc sống của chị hiện tại như thế nào ?
2.6 Hỏi nhân chứng Lý Văn Tinh
1. Ông cho biết là ông đang giữ chức vụ gì ?
tôi có mặt tại phiên tòa hôm nay để bào chữa cho bị cáo Hùng bị Viện KSND
Tỉnh Tuyên Quang truy tố về tội làm nhục người khác theo quy định tại khoản 2
Điều 121 Bộ luật hình và tội Cướp tài sản theo quy định tại khoản 1 điều 133
BLHS.
8
Kính thưa Hội đồng xét xử !
Qua cáo trạng số 21/KSĐT của Viện trưởng Viện kiển sát nhân dân tỉnh Tuyên
Quang buộc tội bị cáo Trần Việt Hùng về 2 tội "Làm nhục người khác" theo quy
định tại điều 121 Bộ luật hình sự và tội "Cướp tài sản" quy định tại điều 133 Bộ
luật hình sự có phần còn phiến diện. Chúng ta cần phải phân tích một cách toàn
diện nguyên nhân chính dẫn đến sự việc phạm tội này. Theo tôi, vụ việc này
không phải hoàn toàn do lỗi của các bị cáo mà còn có lỗi rất lớn của người bị hại.
Việc chị Chuyên đã ngoại tình với anh Chương chính tại căn nhà của bị cáo Hùng
đã dẫn đến sự việc như trên, còn phần các bị cáo đã không làm chủ được bản thân
nên đã có hành động thiếu đúng đắn. Vì lẽ đó, với vai trò là luật sư bào chữa cho
các bị cáo tại phiên tòa hôm nay, tôi xin trình bày quan điểm của mình để giúp
Hội đồng xét xử nhìn nhận một cách toàn diện về hành vi của các bị cáo.
Về “tội làm nhục người khác” của bị cáo Trần Việt Hùng
Đối với bất cứ một người đàn ông nào dù cho có sống ở thành thị và có học thức
cao đi nữa thì việc vợ anh ta ngoại tình có thể xem là hành động không thể chấp
nhận được, trong khi đó, bị cáo Hùng với trình độ văn hóa lớp 7, là một người
sống ở vùng núi xa xôi, hết mực thương yêu vợ, con thì làm sao có thể chịu được
việc làm tội lỗi của vợ mình. Với nhận thức hạn chế về pháp luật như Hùng, lại là
chị dâu mầy chớ có ngũ với vợ mày đâu mà mầy ghen (BL số 70)". Những hành
vi của Chuyên và Chương đã làm cho Hùng bị “làm nhục” còn nhiều hơn gấp
nhiều lần việc Hùng cởi truồng hai bị hại. Khoản 1 Điều 121, Bộ Luật hình sự quy
định: “1. Người nào xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự của người khác,
thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng
đến hai năm”. Ở đây phải hiểu rằng việc xúc phạm “nghiêm trọng” nhân phẩm,
danh dự là việc người phạm tội cố tình chà đạp uy tín, danh dự của người bị hại
trong một môi trường tương đối lớn. Theo luật sư, hành vi của Hùng không cấu
thành “tội làm nhục người khác”, vì Hùng có cởi truồng Chuyên và Chương
nhưng là ở trong nhà, không cố ý “làm nhục” người khác. Hành vi đó chỉ để hả
cơn giận của Hùng trong tình trạng tức giận, tinh thần bị kích động mạnh. Và mới
suy nghĩ nông cạn của một người dân tộc thiểu số : “mầy cởi quần vợ tao cả chục
lần bây giờ tao cới quân tui bây một lần cho bỏ tức” thì có sao đâu Mặt khác,
hành vi của Chuyên và Chương lúc đó có thể nói không còn danh dự hay nhân
phẩm gì thì việc làm của Hùng không có ý nghĩa làm nhục. Từ đó, tôi đề nghị Hội
đồng xét xử tuyên Hùng không phạm tội theo Điều 121, Bộ Luật hình sự.
Về “tội cướp tài sản” của bị cáo Hùng:
Theo quy định tại khoản 1 Điều 133 BLHS thì hành vi cướp tài sản phải có hành vi
dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực ngay tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho
người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt
tài sản. Như vậy, dấu hiệu quan trọng để cấu thành hàng vi cướp tài sản là người
thực hiện hành vi phạm tội phải sử dụng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực ngay tức khắc
để nhằm mục đích chiếm đoạt tài sản. Tuy nhiên trong vụ này Bị cáo Hùng thật sự
không hề có ý cướp đoạt tài sản của Chương và cũng không muốn dùng vũ lực
đối với Chương, Hùng đánh (tát) Chương chỉ để hả cơn tứt giận của mình. Chính
hành vi của Chương đã xâm phạm trước đến danh dự nhân phẩm, phá hoại hạnh
phúc gia đình mình, cho nên trong lúc này Hùng có những thái độ đối với Chương
là không kiềm chế được. Việc Hùng buộc Chương bồi thường cho mình 15 triệu
đã tiếp tay là tăng lên những sai phạm của Hùng đó là
o Hội (Trưởng thôn 4),
o Anh Tinh (Trưởng thôn 3)
o Anh Chính (chủ tịch xã)
o Ông Khoa (bí thư chi bộ)
- Những vị này là người của chính quyền, vậy nhưng sự việc xảy ra họ đã xử sự với
thái độ thờ ơ thiếu trách nhiệm, và còn làm biên bản tính giá trị giú Hùng, không
khuyên can và giải thích chính sách pháp luật cho Hùng hiểu làm cho Hùng ngộ
nhận rằng hành vi của hung là đúng. Hơn nữa khi xảy ra sự việc từ tối hôm trước
đến chiều hôm sau cũng không thấy bong dáng của công an xã đến can thiệp. Nếu
như chính saqch dân vận của chính quyến địa phương tốt đã không xảy ra hậu quả
đáng tiếc như thế này.
- Việc Viện kiểm sát truy tố Hùng tội cướp tài sản là không có cơ sở ở đây chỉ có
thể là hành vi cưỡng đoạt tài sản
. Với bản tính hiền lành của Hùng hết mực thương vợ, thương con, và là người có trách
nhiệm, đồng thời nhận ra được hành vi vi phạm pháp luật của mình Hùng đã thật thà khai
báo và thừa nhận tất cả hành vi của mình với cơ quan tiến hành tố tụng, mặc dù hành vi
của Chương và Chuyên đối với Hùng và xã hội là không thể chấp nhận được nhưng hành
vi của Hùng vẫn còn thể hiện tính nhân hậu, Hùng không đánh đập Chương và Chuyên
đến mức trọng thương hoặc gây thương tích mặc dù cả 2 trong hoàn cảnh không thể
chống cự lại được. Trong thâm tâm Hùng rất căm giậm Chương nhưng Hùng vẫn cho
Mạnh đút cơm cho Chương ăn, đồng thời Hùng cũng nhận ra được hành vi sai trái của
mình thành thật khai nhận xin cơ quan tiến hành tố tụng xem xét, để có điều kiện chăm
sóc con được tốt hơn.
Ngoài ra Đề nghị Hội đồng xét xử xem xét những tình tiết giảm nhẹ đã thỏa tại điểm đ,g,
h,k, p, khoản 1 Điều 46 Bộ luật hình sự, Điều 47 Bộ luật hình sự định tội cho bị cáo.
(i) Phạm tội lần đầu;
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
………………….…………………………………………………………
……………………………………………………………………………
12
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………….……………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………….……………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………….
3. Thư ký
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
4. Đại diện Viện Kiểm Sát
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
…………………………………………………….………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
15
……………………………………………………………………………
…………………………………….
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
………………….
6. Luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của bị hại
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………
7. Bị cáo:
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
………………….…………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
18
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………….……………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
9. Người làm chứng:
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
………………….…………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………….……………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
10. Nhận xét chung về phiên tòa:
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
……………………………………………………………………………
………………………………