- Làng nghề tăm hương Phú Lương
Thượng
Làng nghề chẻ tăm hương Phú Lương Thượng xã Quảng Phú Cầu là nghề
truyền thống có từ lâu đời.
Trong thời kì bao cấp, nghề này còn đơn giản chưa được phát triển, mức tiêu thụ
và thu nhập của người dân còn hạn chế. Những năm gần đây, làng nghề phát triển
mạnh, giải quyết hầu hết số lao động trong làng và lan dần sang cả xã Quảng Phú
Cầu. Sản phẩm làm ra tuy nhỏ, dễ làm nhưng đòi hỏi ở người làm sự kiên trì nhẫn
nại và nó không thể thiếu được trong đời sống tâm linh của người dân Á Đông.
Đến nay, sản phẩm tăm hương xã Quảng Phú Cầu đã chiếm một số vị trí quan
trọng trên thị trường trong nước và các nước lân cận.
Cùng với Phú Lương Thượng số làng nghề sản xuất tăm hương được công nhận
là 03 làng:
TT
Tên làng Địa chỉ Điện thoại
Số lao
động làm
nghề
1
Làng nghề chẻ tăm hương Ba Xã Hồng
034 878 554 450 người
Dư Dương- Huyện
Thanh Oai
2
Làng nghề chẻ tăm hương
Phương Nhị
Xã Hồng
Dương- Huyện
chân cha mẹ như con nít, cốt để cha mẹ sống lại những giây phút thời thanh xuân.
Còn chữ “Xá” nghĩa là xóm làng. Lai Xá được hiểu là quê hương của những tấm
lòng nhân – nghĩa – hiếu – thảo.
Trở lại với nghề ảnh của Lai Xá. Năm Ất Sửu (1865), cụ Đỗ Huy Trứ được
triều Nguyễn cử đi sứ Trung Quốc. Ông đến Hương Cảng với nhiệm vụ nghe
ngóng thái độ của các nước phương Tây với nước ta. Thấy kỹ thuật nhiếp ảnh
của người Anh được ưa chuộng, ông bèn chụp thử 2 bức chân dung. 2 năm sau,
cụ lại được cử đi sứ Trung Quốc với nhiệm vụ mua sắm vũ khí. Nhân thể, cụ
thuê một người Tầu tên là Dương Khải Trí mua các dụng cụ, máy móc về nhiếp
ảnh và học cách chụp ảnh. Về nước, nhằm ngày 2 tháng 2 năm Kỷ Tỵ (1869), cụ
khai trương hiệu ảnh Lạc Sinh công điếm ở phố Thanh Hà (nay là phố Ngõ Gạch
– Hà Nội) gần kề Ô Quan Chưởng. Hiệu ảnh có tên Cảm Hiếu Đường. Có thể
coi đây là sự kiện, niên đại khai sinh nhiếp ảnh Việt Nam. Tuy nhiên Cảm Hiếu
Đường chỉ tồn tại được 4 năm, bởi năm 1873 Pháp đánh chiếm Hà Nội lần thứ
nhất, cụ Đặng phải dời Hà Nội đi về các vùng rừng núi cùng lãnh tụ nghĩa quân
Hoàng Kế Viêm chống Pháp rồi qua đời. Nhiếp ảnh Việt Nam vừa khai sinh đã
thui chột. Năm 1890, tròn 16 tuổi, Nguyễn Đình Khánh được chú ruột đỡ đầu,
cho ra Hà Nội học nghề ảnh tại hiệu Du Chương của người Hoa. Đây có lẽ cũng
là hiệu ảnh duy nhất lúc đó, đặt tại phố Hàng Bồ. Với trí thông minh, mày mò,
chỉ sau 2 năm, Khánh Ký đã ăn cắp được nghề ảnh của người Hoa và mở hiệu
ảnh Khánh Ký tại phố Hàng Da, cạnh tranh với hiệu Du Chương. Không những
thế ông còn về Lai Xá truyền nghề cho cả làng, trở thành ông tổ làng nghề nhiếp
ảnh Lai Xá. Từ đây, nghề nhiếp ảnh phát triển ra khắp Hà Nội và toàn cõi Việt
Nam. Lai Xá cũng là làng nghề nhiếp ảnh truyền thống duy nhất ở Việt Nam.
Khánh Ký trở thành một trong 4 danh nhân nhiếp ảnh có tên trong Bách khoa
thư Việt Nam gồm Đặng Huy Trứ, Khánh Ký, Võ An Ninh và Đinh Đăng Định.
Công lao lớn nhất của Khánh Ký là biến một nghề ngoại nhập trở thành nghề
truyền thống của làng. Ngoài ra, Khánh Ký đã thực hiện thành công ý tưởng của
mình là đưa nghề nhiếp ảnh tới mọi miền đất nước. Học trò của Khánh Ký rải
khắp đất nước để mở hiệu, thậm chí còn đi làm ăn bằng nghề ảnh ở Lào,